Chương 278

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 278

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Không để nàng trở về Vân Lăng, chỉ sợ rằng ngay cả sự ấm áp mà nàng dành cho y hiện tại cũng sẽ không còn.
Nhưng nếu thực sự để nàng quay về Vân Lăng, làm sao y có thể chịu được?
Từ đầu đến cuối y chưa bao giờ nghĩ đến việc buông tay nàng.
Chức Vụ vẫn còn sống, dù nàng có chết đi, y cũng chưa từng buông tay, huống hồ nàng vẫn đang ở trước mắt y.
Nếu nàng thực sự thích Cẩn Vương, tất nhiên y sẽ không dám ép buộc nàng thay đổi tâm ý, dù hiện tại khó khăn nhưng sau này y không thiếu thủ đoạn để diệt trừ đối phương.
Lùi một bước, tiến vạn bước.
Dù nàng không phải là một tiểu thư chưa lập gia đình, thậm chí là một người phụ nhân đã có gia đình, đã sinh con đi chăng nữa…
Y vẫn có thể làm cha dượng.
Chỉ cần nàng còn sống, làm sao y có thể buông tay?
Chức Vụ vốn định sau khi tiệc mừng thọ của Cố Tuyên Thanh mới rời đi.
Nhưng hiện tại nàng đột nhiên thay đổi ý định, quyết định về Vân Lăng với A Tự trước.
A Tự nhận được tin, không khỏi thở dài “Mong sao mong trăng mãi… cuối cùng cũng đến.”
Chức Vụ nhẹ giọng nói “Vậy cứ quyết định vậy, sáng mai chúng ta sẽ khởi hành.”
Ngoài miệng A Tự đáp lại một tiếng “vâng”.
Khi tiễn Chức Vụ rời đi, hắn đứng yên tại chỗ nghĩ ngày mai thực sự có thể rời đi thuận lợi sao?
Chỉ sợ chưa chắc.
Sáng sớm hôm saụ
Chức Vụ thu xếp hành lý xong, trước khi xuấtphát đã hẹn gặp A Tự tại Thập Lý Đình.
Nhưng nàng vừa bước ra khỏi cổng Hầu phủ, đã thấy trước cổng có một chiếc hắc mã xa hoa không biết đã đợi bao lâu rồi.
Chức Vụ ngẩn ngơ.
Tấm màn cửa sổ xe ngựa bị vén lên, chủ nhân chiếc xe đúng là đương kim h0àng đế.
Hôm nay Yến Ân mặc một bộ y phụcmàu nhạt trông như một công tử thế gia thư hương.
Với vẻ chi lan ngọc thụ thanh nhã này, ai mà nghĩ y là vua của một nước.
Tiểu thái giám trên xe nói “Cố tiểu thư, hôm nay công tử chúng ta tiện đường muốn tiễn người một đoạn.”
Chức Vụ nghe vậy định từ chối, nhưng lại thấy nam nhân sắc mặt vẫn tái nhợt kia che miệng ho khan.
Nàng the0 phản xạ ngẩng lên nhìn, rồi nghe thấy tiểu thái giám bên cạnh khẽ nói “Lần trước công tử đã khạc ra máu, phải cẩn thận kẻo bị cảm lạnh.”
Tim Chức Vụ đập ma͙nh, không khỏi hỏi “Bệ hạ đang khỏe ma͙nh sao lại khạc ra máụ..”
Yến Ân im lặng một lúc, sau đó chỉ trả lời qua loa “Không có gì.”
Y dịu dàng nói “Ta chỉ muốn tiễn A Vụ một đoạn đường, được không?”
Lòng Chức Vụ không yên, nhưng muốn biết tình trạng sức khỏe của y nên nàng vẫn lên xe ngựa.
Trên đường đi Yến Ân không còn ho nữa nhưng y rõ ràng vẫn còn yếụ
Chức Vụ không tránh khỏi muốn khuyên y “Sức khỏe bệ hạ không tốt, không nên ra ngoài vất vả…”
“Không sao, dù sao… cũng chỉ là tiện đường.”
Là tiện đường hay là lấy cớ, tất nhiên Chức Vụ không phải kẻ ngốc mà không đoán ra.
Khi xe ngựa đến Thập Lý Đình, nàng xuống xe, A Tự định nở nụ cười chào đón nhưng ngay sau đó lại thấy một nam nhân vẻ ngoài tuấn mỹ bước the0 sau Chức Vụ.
Một chiếc hoa tai của Chức Vụ hình như đã rơi trên xe, nàng quay lại tìm.
A Tự nhìn thấy thiên tử đang bước vào Thập Lý Đình, giọng điệu có phần chế giễụ
“Bệ hạ thật là người cố chấp nhất mà ta từng gặp…”
Yến Ân nhấc mắt lên, lần đầu tiên nhìn thẳng vào hắn.
Từ trước tới nay, Yến Ân chỉ xem hắn như một loại sâu bọ, h0àn toàn không thèm để ý tới.
Bây giờ liếc hắn nhiều thêm một cái cũng chỉ là vì Chức Vụ.
Trước kia giữ lại mạng sống của Cẩn Vương chỉ vì không muốn hắn chết sẽ gặp được Chức Vụ.
Hiện tại không giết Cẩn Vương cũng là vì chưa chắc chắn rằng Chức Vụ sẽ không trách y.
Khi Chức Vụ tìm được chiếc hoa tai và quay lại, A Tự mới nở nụ cười, nhưng hắn lại thông báo một tin khác.
“Xe ngựa bị hỏng trục, chắc phải đợi thêm một lúc.”
A Tự nói “Nhưng giờ có lẽ đã sửa xong.”
A Tự tính toán thời gian, quả nhiên chưa đầy một khắc đã có một xa phu dắt một chiếc xe ngựa đến.
A Tự bước ra khỏi đình, quen thuộc chào hỏi xa phu,
“Xe của lão Ngô đã dùng bao năm chắc sắp thành đồ cổ rồi.”
Lão Ngô cười đáp “Đâu có, vá víu thêm ba năm nữa, lần này hỏng rồi, sửa xong chắc vẫn còn dùng thêm được mấy năm nữa.”
A Tự vừa nói chuyện vừa tiến đến mở màn xe kiểm tra.
Nhưng không ngờ từ tɾong màn xe bất ngờ xuấthiện một hán tử mặc đồ đen.
Người này nhảy xuống xe, tay cầm dao nhọn, lạnh lùng nói “Cẩn Vương đïện hạ, lúc trước huynh đệ chúng ta the0 ngài, mong ngài phú quý để cậy nhờ nhưng ngài lại trốn ở đây làm một kẻ vô dụng͟͟…
Đã không còn giá trị lợi dụng͟͟, vậy thì chặt đầu ngài xuống cho chúng tôi làm ghế ngồi đi ”
Nói xong, hắn định đâm vào A Tự.
Sắc mặt A Tự khẽ biến, quay người bỏ chạy nhưng bị đá một cú vào lưng.
Hắn ngã xuống đất, ngẩng đầu lên thấy thiếu nữ tɾong đình cũng biến sắc, và… vị thiên tử phía sau nàng.
Ở góc nhìn mà Chức Vụ không nhìn thấy, ánh mắt của vị thiên tử này mang the0 sự ngạo nghễ khinh thường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận