Chương 278

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 278

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Xe chạy băng băng trên đường vào ban đêm, rất nhanh đã đến bệnh viện. Tay Lương Vực bị thương không tiện, Ngôn Trăn liền bận trước bận sau thay anh đăng ký, cùng anh băng bó, lăn qua lăn lại một hồi lâu mới giải quyết xong tất cả.
Mùi nước khử trùng của bệnh viện tràn ngập, ánh đèn ảm đạm từ đỉnh đầu buông xuống, hai người ngồi trên ghế dài hành lang, nhất thời trầm mặc.
“Xin lỗi em.” Lương Vực đột nhiên mở miệng, thanh âm rất thấp, “Thật xin lỗi, để em nghe được chuyện cười của nhà anh rồi.”
Anh không còn nở nụ cười ôn nhu như ngày xưa, lộ ra cảm xúc trầm thấp khó nắm bắt, khiến Ngôn Trăn cũng có chút không đành lòng: “Không sao đâu.”
“Anh là một người đàn ông vô trách nhiệm.” Anh nhìn lòng bàn tay bị băng gạc quấn lấy, “Vì theo đuổi giấc mộng của mình mà khiến người thân bị tổn thương.”
“Nhưng con người chỉ sống một lần, nếu có điều kiện, đương nhiên nên sống vì chính mình mới vui vẻ nhất.” Ngôn Trăn nói, “Em cũng không phải muốn khuyên anh nên làm cái gì, cũng không có lập trường để nói, chỉ là đứng ở góc độ bạn bè, cho dù anh lựa chọn như thế nào, em đều hy vọng anh có thể vui vẻ.”
Lời nói của cô, từng chữ nặng nề đánh vào lòng anh, khiến l*иg ngực anh cảm giác được đồng tình.
Lương Vực hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí mở miệng:
“Trăn Trăn.”
Anh nhẹ nhàng cầm cổ tay cô, bởi vì mất máu mà gương mặt tái nhợt đi, dưới ánh đèn có vẻ trong suốt yếu ớt. Nụ cười ôn nhu trong trí nhớ của Ngôn Trăn, giờ phút này cũng biến thành độ cong mệt mỏi chua xót.
“Có thể ở lại nói chuyện với anh một chút được không?”
Ngôn Trăn sửng sốt một chút, điện thoại di động trong lòng bàn tay vừa vặn rung lên vào lúc này, âm thanh thông báo wechat vang lên.
Thiếu chút nữa đã quên, Trần Hoài Tự còn đang chờ cô.
Sau khi nghe Lương Vực nói, trong đầu Ngôn Trăn trong nháy mắt hiện lên bóng dáng cô đơn của Trần Hoài Tự đứng ở cửa công viên.
Không thể để anh chờ, đây là phản ứng đầu tiên của cô.
Nhưng Lương Vực phải làm sao bây giờ? Anh bị thương, hiện tại rõ ràng tâm tình lại không ổn, dù sao tình nghĩa nhiều năm như vậy, cô không thể bỏ mặc anh ở đây.
Lương Vực ngồi ở một bên, nhìn vẻ mặt cô do dự, trong lòng có chút thất vọng, nhưng cũng không muốn ép buộc cô, thu hồi cổ tay, ôn nhu nói: “Thời gian không còn sớm, chúng ta trở về đi.”
“Không sao.” Ngôn Trăn gửi wechat xong, ngược lại an ủi anh, “Ngồi thêm một lát nữa đi, tâm sự với anh, vừa lúc chờ người tới đón chúng ta, tay anh không tiện, lát nữa em đưa anh về nhà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận