Chương 279

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 279

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Thù Yến khoát tay, đang muốn đi đến bên Đường Noãn thì thấy phục vụ trong gian hàng lấy ra một lon bia, muốn giao đi đâu đó. Diệp Thù Yến nhíu mày: “Ai muốn?”
Người phục vụ biết quy định trong lúc làm việc là nhân viên cao ốc không được uống rượu, vội vàng trả lời: “Là cho bàn bên đó, họ đeo thẻ khách hàng công tác.”
Tập đoàn lớn như Diệp thị không tránh khỏi việc phải chiêu đãi khách hàng, những khách hàng này đều có thẻ công tác tạm thời, để được vào khu làm việc được phân, tất nhiên cũng sẽ không có yêu cầu nghiêm khắc về quy định như trong nội bộ tập đoàn. Diệp Thù Yến thấy phục vụ chỉ về phía Tạ Phi Triết, anh nheo mắt, đột nhiên giơ tay bảo: “Đưa cho tôi, đúng lúc tôi định tới tìm họ.”
Phục vụ không nghi ngờ anh, giao lon bia cho Diệp Thù Yến.
Kết quả thấy Diệp tổng của họ cầm lon bia, không chỉ ném qua ném lại giữa hai tay, mà thỉnh thoảng còn lắc một cái. Phục vụ không nhịn được vươn tay như Nhĩ Khang, Diệp tổng, trong đó có cacbon, không thể lắc đâu! Lúc khui lon sẽ bị trào đấy! Nhưng nhìn bóng lưng ổn định ung dung của Diệp tổng thì anh ta thực sự không dám tiến lên thuyết giáo, thôi, dù sao chỉ cần chất lượng không có vấn đề thì không trách lên đầu họ được.
Phục vụ đi vào quầy hàng, quyết định nhắm mắt làm ngơ. Mà bên nhóm Đường Noãn đang vui vẻ nói chuyện, hoàn toàn không chú ý tới Diệp Thù Yến. Chủ yếu là trong nhà ăn không có mấy người, những nhân viên Diệp thị khác phải vào làm việc ngay, mà tổ đánh giá cần phải chỉnh lý tài liệu buổi sáng, thời gian hẹn với họ là hai giờ, cho nên chỉ có họ là có thể ở đây nhàn nhã nghỉ trưa.
Ai có ngờ Diệp Thù Yến sẽ xuất hiện ở đây chứ?”
… Hồi đó cậu ta gọi là Diệp thần, học giỏi, ngoại hình đẹp, ừm, tính cách cũng tốt hơn bây giờ.”
Mặt Tạ Phi Triết đầy vẻ hoài niệm: “Nữ sinh thích cậu ta nhiều lắm! Uầy, tôi nói cho cô biết…”
Anh ta vừa nói vừa đưa tay, thần thần bí bí che miệng, muốn tới gần tai Đường Noãn nói gì đó: “Hồi đó…”

Nhưng còn chưa đợi anh ta tới gần, có vật gì đó chợt chen giữa hai người, dán lên mặt anh ta, Tạ Phi Triết bị lạnh kêu to một tiếng, Đường Noãn cũng bị dọa cho ngật nảy mình. Hai người quay đầu thì thấy một người đàn ông tuấn mỹ cao ngất đang đứng phía sau họ, lúc này tròng mắt ấy đang lạnh lùng nhìn họ, trên tay còn cầm lon bia đè lên mặt Tạ Phi Triết, dùng lon bia đẩy mặt Tạ Phi Triết sang bên cạnh…
“Ấy!” Tạ Phi Triết không thể lui được, không khỏi trợn mắt: “Đúng lúc quá ha.”
Bấy giờ Diệp Thù Yến mới ném lon bia vào trong ngực anh ta: “Muốn uống thì đi chỗ khác uống, trong cao ốc Diệp Thì cấm hút thuốc và uống rượu.”
Tạ Phi Triết sờ khuôn mặt lạnh như băng, bị anh làm cho tức cười: “Tôi nói này Diệp tổng, cậu có cần ấu trĩ ngây thơ vậy không, nếu cấm thuốc cấm rượu thì mấy người còn bán làm gì. Tôi muốn uống thì uống! Giờ uống luôn!” Vừa nói vừa giơ lon bia đến trước mắt Diệp Thù Yến, vật ra.
Mặt Diệp Thù Yến biến sắc: “Đừng!”
Nhưng mà đã muộn, động tác Tạ Phi Triết rất nhanh: “Phụt” một tiếng, đi kèm với nó là âm thanh cacbon phun trào, thiên nữ tán hoa…
Đường Noãn ngửa đầu nhìn Diệp Thù Yến che trước mắt cô, nghẹn họng không biết nói gì.
Mà phía sau anh, Tạ Phi Triết tức giận gần như mất hết phong độ: “Diệp Thù Yến! Cậu cố ý đúng không? Tôi bảo sao cậu lại tốt bụng mà mang bia cho tôi chứ!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận