Chương 279

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 279

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lương Vực nghe vậy, thả lỏng thân thể, chậm rãi dựa về phía sau, sống lưng đập vào mép ghế nhựa, cấn cấn có chút khó chịu, nhưng không so được với buồn khổ trong lòng.
Anh cứ như vậy ngửa đầu ngẩn ngơ nhìn trần nhà, thời gian chậm rãi trôi qua, anh đột nhiên mở miệng: “Anh xin lỗi.”
Lại là một câu xin lỗi.
“Hôm nay ông nội muốn tặng vòng tay cho em, trước đó anh không biết.” Trông anh rất mệt mỏi,
“Nếu biết trước, anh nhất định sẽ ngăn cản.”
“Cả ông nội và mẹ đều yêu anh rất nhiều, nhưng họ… đôi khi anh bị mắc kẹt ở giữa hai người bọn họ mà không biết phải làm gì.”
Anh muốn nói điều gì đó, cố gắng giải thích, nhưng càng nói càng cảm thấy vô lực, ngay cả chính anh cũng cảm thấy chán ghét tình cảnh của bản thân mình, làm sao có thể yêu cầu người khác tiếp nhận anh?
Có lẽ cố ý xuất ngoại theo đuổi ước mơ, cũng là một cách trốn tránh của anh.
Ngôn Trăn đưa ly giấy trong tay cho anh, bên trong đựng đầy nước nóng, hơi nóng bốc lên. Lương Vực nói một tiếng “Cám ơn”, tiếp nhận, cúi đầu nhẹ nhàng thổi thổi, ánh mắt vẫn luôn dừng lại ở trên mặt cô.
“Phòng làm việc của anh đã chuẩn bị xong tất cả, rất nhanh có thể bắt đầu vận hành chính thức.”
Anh như lầm bầm, lại như là nói cho cô nghe,
“Hiện tại anh ở trong nghề coi như cũng có chút danh tiếng, đã có rất nhiều đơn hàng lớn tìm đến, tương lai chỉ cần anh bảo trì chất lượng tác phẩm, giữ gìn danh tiếng, có thể kiếm được không ít tiền.”
Ngôn Trăn gật gật đầu, vỗ vỗ bả vai anh, khích lệ nói: “Anh cố lên nhé!”
Lương Vực thuận thế đè lại bàn tay cô khoác trên vai mình, có chút rung động ngưng mắt nhìn cô: “Trăn Trăn, anh nghĩ…”
Thông báo di động đột nhiên vang lên, Ngôn Trăn nhìn thoáng qua, hướng Lương Vực mở miệng: “Người đến rồi, em đi đón anh ấy đã.”
Nói xong cô đứng dậy, bóng lưng rất nhanh biến mất ở khúc quẹo.
Đi chưa được mấy bước, Ngôn Trăn đã đυ.ng phải Trần Hoài Tự đang vội vàng chạy tới. Người đàn ông nhíu mày, môi mím thành một đường, biểu cảm rất khó coi.
Anh bước nhanh đến trước mặt cô, đưa tay giữ chặt vai cô, thanh âm hơi trầm, giọng nói lại rất vội vàng, “Sao đột nhiên em lại tới bệnh viện?”
“Không phải em… ” Ngôn Trăn nhỏ giọng, giải thích đơn giản với anh.
Nghe rõ nguyên do, lông mày Trần Hoài Tự lúc này mới hơi giãn ra, thay vào đó là giọng điệu lơ đễnh: “Bị đứt tay mà thôi, đàn ông nào có yếu đuối như vậy.”
“Không thể nói như vậy, không phải anh cũng từng phát sốt sao?”
Anh nhìn cô chằm chằm, nhướng mày không vui: “Anh và cậu ta có thể giống nhau sao?

Bình luận (0)

Để lại bình luận