Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Phòng Khách Và Sự Liều Lĩnh
Sau “trận chiến” chớp nhoáng trong bếp, Lâm Tuyết cố gắng lấy lại vẻ tự nhiên, bước ra phòng khách. Mễ Tâm đang gọt dưa hấu, thấy cô đi ra liền cười:
* “Xong rồi hả con? Lại đây ăn miếng dưa cho mát.”
Lâm Tuyết ngồi xuống ghế sofa đơn, đối diện với vợ chồng Chu Thanh. Cô cầm miếng dưa hấu lên ăn, nhưng tâm trí vẫn còn lơ lửng đâu đó với cảm giác dư âm nóng bỏng trong cơ thể. Bên dưới lớp váy, mật dịch và tinh dịch của Chu Thanh vẫn đang âm ỉ chảy ra, dính dấp khó chịu nhưng cũng đầy kích thích.
Chu Thanh ngồi cạnh vợ, vẻ mặt đạo mạo xem tin tức thời sự, nhưng ánh mắt thi thoảng lại liếc sang phía cô, đầy ẩn ý và trêu chọc. Hắn nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng nước dưa hấu của cô, khiến Lâm Tuyết nhớ lại nụ hôn trong bếp, mặt lại nóng ran lên.
* “Tiểu Tuyết, sao mặt con đỏ thế? Trong bếp nóng quá hả?” Mễ Tâm quan tâm hỏi.
* “Dạ… vâng… hơi bí ạ.” Lâm Tuyết ấp úng.
Ngồi một lúc, Mễ Tâm đứng dậy:
* “Thôi, hai chú cháu ngồi chơi nhé, dì lên lầu tắm rửa thay đồ cái đã. Người ngợm toàn mùi thức ăn.”
* “Vâng, em lên đi.” Chu Thanh gật đầu, mắt vẫn không rời màn hình tivi.
Nhưng ngay khi bóng lưng Mễ Tâm vừa khuất sau cầu thang, không khí trong phòng khách lập tức thay đổi. Chu Thanh quay sang, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình trên chiếc sofa dài:
* “Lại đây.”
Lâm Tuyết nhìn cầu thang, rồi nhìn hắn, do dự một chút rồi cũng đứng dậy, đi đến ngồi cạnh hắn. Vừa ngồi xuống, Chu Thanh đã kéo cô ngã vào lòng mình, môi tìm đến môi, hôn ngấu nghiến.
* “Ưm… Thúc… Dì Mễ vừa mới lên thôi mà…” Lâm Tuyết đẩy nhẹ ngực hắn.
* “Bà ấy tắm lâu lắm, ít nhất cũng phải 30 phút. Đủ thời gian cho chúng ta ‘vận động’ thêm một hiệp.”
Hắn nói, tay đã nhanh chóng luồn vào trong váy cô lần nữa. Lần này không còn sự e dè, hắn trực tiếp banh hai chân cô ra, đặt cô ngồi lên đùi mình, đối mặt với hắn.
* “Vừa nãy trong bếp chưa đã đúng không? Thúc thấy cháu vẫn còn thèm muốn lắm.”
Lâm Tuyết đỏ mặt, không phủ nhận. Quả thực, màn “đánh nhanh rút gọn” trong bếp chỉ giải toả được phần nào cơn khát, chứ chưa thể làm cô thoả mãn hoàn toàn. Cô vòng tay ôm cổ hắn, chủ động cọ xát vùng kín ướt át của mình vào đũng quần hắn.
* “Thúc… muốn nữa…”
Chu Thanh cười hài lòng, nhanh chóng cởi bỏ quần dài, giải phóng côn thịt vẫn còn đang bán cương. Hắn nâng hông cô lên, từ từ hạ xuống, để cự vật xâm nhập vào cơ thể cô một lần nữa.
* “A…”
Lâm Tuyết ngửa cổ ra sau, tận hưởng cảm giác được lấp đầy trọn vẹn. Ngồi trên đùi hắn, cô có thể tự mình kiểm soát độ sâu và tốc độ. Cô bắt đầu nhún nhảy, lên xuống nhịp nhàng.
Chu Thanh ngả lưng ra sau ghế sofa, hai tay xoa nắn cặp mông tròn trịa của cô, mắt lim dim hưởng thụ. Hình ảnh cô cháu gái xinh đẹp, dâm đãng đang cưỡi trên người mình ngay tại phòng khách, trong khi vợ hắn đang tắm ở tầng trên, mang lại một khoái cảm tội lỗi đầy mê hoặc.
* “Sướng không? Hửm?” Hắn hỏi, tay vỗ mạnh vào mông cô.
* “Sướng… a… thúc to quá… chạm tới tận cùng rồi…”
Lâm Tuyết rên rỉ, tiếng rên hoà lẫn với tiếng tivi ồn ào. Cô cúi xuống, hôn lên ngực, lên cổ hắn, tóc dài quét qua da thịt hắn gây ngứa ngáy.
* “Nhanh hơn nữa đi…” Chu Thanh thúc giục, hông hắn cũng bắt đầu đẩy lên phối hợp với cú nhún của cô.
Tốc độ ngày càng nhanh. Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” vang lên rõ rệt. Lâm Tuyết như con bướm say tình, quay cuồng trong cơn khoái lạc. Cô siết chặt lấy hắn, móng tay cào nhẹ lên lưng hắn.
Đột nhiên, tiếng nước chảy trên lầu ngừng lại. Cả hai cùng giật mình.
* “Dì… dì tắm xong rồi sao?” Lâm Tuyết hoảng hốt, định đứng dậy.
Nhưng Chu Thanh giữ chặt eo cô lại, thì thầm:
* “Chưa đâu, mới tắt nước để xả xà phòng thôi. Tiếp tục đi, sắp ra rồi.”
Hắn không cho cô rút lui, ngược lại càng thúc mạnh bạo hơn, điên cuồng hơn. Lâm Tuyết bị ép vào thế phải tiếp tục, nỗi sợ hãi bị phát hiện càng làm tăng thêm sự hưng phấn. Cô cắn chặt vai hắn để không hét lên, cơ thể co thắt liên hồi.
Chu Thanh gầm nhẹ, bắn mạnh từng đợt tinh dịch vào sâu trong cô. Lâm Tuyết cũng run rẩy đạt cao trào, ngã gục vào lòng hắn, thở hổn hển.
Hai người vội vàng tách ra, chỉnh đốn lại quần áo. Vừa lúc đó, tiếng bước chân Mễ Tâm vang lên trên cầu thang.
* “Hai chú cháu xem gì mà chăm chú thế?”
Lâm Tuyết và Chu Thanh ngồi ngay ngắn trên sofa, mỗi người một góc, mắt dán vào tivi đang chiếu chương trình thời sự, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chỉ có khuôn mặt ửng hồng và hơi thở chưa ổn định của Lâm Tuyết là tố cáo màn “mây mưa” vừa rồi.
* “Dạ… tin tức hay quá dì ạ.” Lâm Tuyết cười gượng gạo.
Mễ Tâm đi xuống, ngồi vào giữa hai người, vui vẻ gọt thêm đĩa táo. Bà hoàn toàn không nhận ra mùi hoan lạc thoang thoảng trong không khí, cũng như sự ướt át dính dấp bên dưới lớp váy của cô cháu gái ngoan hiền.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận