Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bóng Ma Của Tình Yêu Lành Lặn
Khúc Linh lúng túng vỗ về bạn. Cô không hiểu được vực thẳm trong lời nói của Mật Mật, cô chỉ nghĩ đơn giản là bạn mình vỡ mộng sau hôn nhân.
“Thôi nào… đàn ông nào chả có tật. Chồng mày đẹp trai, giàu có, lại còn ‘ưu tú’ như bố tao nói. Mày sướng thế còn gì. Cố mà sống qua ngày thôi, chứ ly hôn thì thiên hạ nó cười cho.”
Sống qua ngày. Mật Mật cười cay đắng. Đúng, cô chỉ có thể sống cho qua ngày, như một cái xác không hồn.
Thấy Mật Mật có vẻ bình tĩnh lại, Khúc Linh bỗng nheo mắt, ra vẻ bí mật.
“Này, nói chuyện khác vui hơn đi.” Cô thì thầm. “Đoán xem hôm qua ai gọi cho tao?”
“Ai?”
“Cảnh Hoàn!”
Mật Mật khựng lại.
Cảnh Hoàn. Cảnh thiếu gia. Cậu bạn học cùng cô từ mẫu giáo, người đã theo đuổi cô suốt ba năm cấp ba. Cái tên đó như một cơn gió mát lành từ một tiền kiếp xa xôi, một tiền kiếp mà cô vẫn còn là một cô gái nghèo nhưng bình thường.
“Nó vẫn hỏi thăm mày đấy.” Khúc Linh huých vai bạn. “Tao chưa dám nói mày là ‘vợ người ta’. Nó mà biết chắc sốc tận óc.”
“Hỏi thăm làm gì…” Mật Mật lảng tránh.
“Ôi giời, giả vờ!” Khúc Linh bĩu môi. “Hồi cấp ba nó theo mày như điên, phô trương thanh thế, làm ầm ĩ đến mức mẹ nó phải đến tận trường chửi mày là hồ ly tinh còn gì. Nói thật đi, lúc đó mày không rung động tí nào à?”
Mật Mật im lặng.
Rung động? Có chứ. Làm sao một cô gái nghèo đói tình thương như cô lại không rung động trước một tình yêu phô trương, bất chấp như thế? Cảnh Hoàn là đại diện cho một cuộc sống khác: ồn ào, rực rỡ, và… lành lặn.
Nhưng chính sự lành lặn đó, giờ đây cô không còn xứng nữa.
Cô đã bị Lăng Nhiễm, bị số phận, vấy bẩn rồi. Cô là đồ bỏ đi.
“Đã qua lâu rồi.” Mật Mật nói, giọng mệt mỏi. “Tao với cậu ta không có khả năng. Lần sau nó gọi, mày cứ nói thẳng là tao lấy chồng rồi.”
“Uầy, phí thế!” Khúc Linh tiếc nuối. “Nói thật nhé, nếu mày… lỡ mà ly hôn ấy… thì Cảnh Hoàn cũng là một lựa chọn không tồi đâu. Nó si tình với mày thế cơ mà.”
Mật Mật cười nhạt. Cô còn không dám nghĩ đến từ “ly hôn”. Lăng Nhiễm sẽ không bao giờ thả cô đi.
“Ly hôn?” Mật Mật lắc đầu. “Tao không hầu nổi bà mẹ của cậu ta đâu.”
Đó là một lý do hoàn hảo. Một lý do che đậy cho sự thật rằng, cô không thể để bất kỳ ai khác chạm vào mình nữa. Cơ thể cô đã thuộc về quỷ dữ.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận