Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lại nghĩ đến hai vết bấm nhỏ trên dái tai cô, trông không giống như là cô đã từng đeo khuyên tai. Tai của cô mà đeo khuyên tai chắc chắn là sẽ rất đẹp.

Lục Hoài Châu vốn đã không kiên nhẫn nghe người phụ nữ này lải nhải, trong lòng y còn đang định để bữa nào y cũng sẽ đánh cho Phương Uyển một đôi hoa tai bằng vàng mới được. Người này nói đến nói đi cũng là chuyện đã biết y từ khi y bị hạ phóng đến nông trương, đã từng cùng y làm việc ở nơi đó.

Khi nghe người này nói vậy thì Lục Hoài Châu cũng hơi có một chút ấn tượng.

Ban đầu những người dân trong thôn đều rất bài xích những người bị “lưu đày” như bọn họ. Khi đó, có một thầy giáo già sống cùng y bị cảm nắng, thầy thuốc trong thôn tình cờ lại đi vắng, Lục Hoài Châu mới đến nhà người dân trong thôn xin thuốc.

Cuối cùng, là anh của Thẩm Ngọc thấy bọn họ đáng thương, mới cho y một gói thảo dược hạ sốt. Sau này, y đã làm công giúp gia đình bọn họ, cũng đã trả cả tiền mua dược thảo, coi như đã báo đáp cái ân tình này rồi. Không nghĩ rằng đến nơi này lại có thể một lần nữa gặp được cố nhân.

Cả đêm qua, Thẩm Ngọc đã hỏi thăm mấy người lính đến phát thức ăn rồi. Người phụ nữ ngủ cùng phòng với Lục Hoài Châu đêm qua chính là con dâu của y, cộng với những âm thanh kỳ lạ mà chị ta vừa nghe được, Thẩm Ngọc cảm thấy mình vừa phát hiện ra một bí mật cực kỳ lớn.

Đêm qua chị ta không ngủ được, thế là cứ nhìn chằm chằm vào căn phòng này. Chị ta ghen ghét với người phụ nữ cũng xuất thân nông thôn như chị ta nhưng lại có thể sống trong một nơi có điều kiện tốt như vậy, một người nhưng lại được ngủ trong một căn phòng lớn như vậy. Tại sao chị ta bị thương mà lại chỉ có thể ngủ lăn ngủ lóc ở ngoài sảnh, chịu đựng cái lạnh đến đông cứng cả người như thế này chứ.

Thẩm Ngọc kết hôn vào hai năm trước, sau đó chị ta theo chồng đến vùng Tây Bắc này, sống một cuộc sống khổ cực chẳng biết kêu ai. Chồng chị ta một khi rượu vào thì sẽ bắt đầu đánh người. Trong trận mưa lớn này, một nửa ngôi nhà chị ta bị ngập, chồng chị ta say rượu nên vẫn ngủ say chẳng biết trời đất gì. Chị ta không đánh thức chồng dậy mà một mình trốn thoát qua cửa sổ, không ngờ lại đụng phải Lục Hoài Châu.

Trong trí nhớ của chị ta, Lục Hoài Châu thường đến giúp đỡ nhà mẹ đẻ chị ta làm việc, nịnh bợ anh trai của chị. Tuy nhìn bên ngoài y có vẻ hung dữ, nhưng lại rất dễ nói chuyện.

Lục Hoài Châu bây giờ đã là thủ trưởng lớn, chị ta lại đã phát hiện được bí mật của y, y hẳn là không thể không giúp chị ta đâu chỉ. Dù sao chị ta cũng không muốn quay lại cuộc sống mà ngày nào cũng bị đánh như vậy nữa.

Nhặt được đồ cũng không phải chỉ là lấy cớ, Thẩm Ngọc siết chặt thứ trong túi, đó là thứ mà lúc Lục Hoài Châu cứu chị ta, trong lúc chị ta vùng vẫy dưới nước đã quơ tay bắt được. Nhưng Thẩm Ngọc vẫn chưa định trả lại cho y vào lúc này.

“Thủ trưởng Lục, con dâu của anh thật xinh đẹp, quan hệ của hai người thật tốt.” Xung quanh có rất nhiều người, Thẩm Ngọc không tiện nói thẳng, chỉ hy vọng Lục Hoài Châu chột dạ mà nghe hiểu được ý tứ của chị ta.

Đại khái đây là lần đầu tiên Lục Hoài Châu nghe người ta khen ngợi Phương Uyển ngay trước mặt mình, hơn nữa y cũng thật sự có ấn tượng tốt với anh của Thẩm Ngọc. Giống như là người lớn có đứa nhỏ được khen, y nói: “Đúng là vậy thật.”

Chẳng mấy chốc Tết Trung thu đã đến gần, những nạn nhân của đợt thiên tai lần này cũng đã lục tục rời đi không ít, có người tìm đến nhà họ hàng thân hữu, có người lại không đành lòng bỏ mặt căn nhà đã bị ngâm nước của mình nên về nhà. Còn Thẩm Ngọc thì lo lắng suông trong lòng, không biết chồng mình còn sống hay đã chết, tốt nhất là đã chết rồi.

Thẩm Ngọc hy vọng Lục Hoài Châu có thể phái người về hỏi thăm tin tức của chồng chị ta giúp chị ta. Nếu hắn không chết, chị ta sẽ tìm cách để ở lại đây, khiến cho Lục Hoài Châu cung cấp đồ ăn thức uống cho chị ta, đồng thời giúp chị ta chống lại những người bên nhà chồng, chứ chị ta tuyệt đối không thể trở về đó được.

Nhưng Lục Hoài Châu bận đến mức chân không chạm đất, Thẩm Ngọc mấy lần muốn chặn y lại nhưng cả đến cái bóng cũng chẳng thấy đâu, huống chi là người. Mắt thấy phần lớn những người không nhà không cửa đã được tổ công tác tái định cư thu xếp nơi ở tạm cho rồi, chị ta cũng đã từ chối bọn họ vài lần, nói là vết thương ở chân chưa lành nên tạm thời muốn ở lại đây điều trị với những người cũng bị thương khác cái đã rồi sẽ chuyển đi sau.

Không thể bắt đầu xuống tay từ Lục Hoài Châu, vậy thì Thẩm Ngọc quyết định sẽ chuyển hướng sang Phương Uyển thử xem sao.

Bình luận (0)

Để lại bình luận