Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thiên Dục.” Thẩm Thiên Vi vội vàng quay đầu lại, tay run run lau đi vết máu trên miệng hắn. Nó giống như cuồn cuộn không dứt, không ngừng chảy ra “Rất đau sao? Chúng ta mau về nhà, xem có bị thương chỗ nào nữa không, được không?”

“Ừ.”

Cho đến khi Thẩm Thiên Vi cùng Thẩm Thiên Dục rời đi, Thanh Trạm vẫn còn ngây ngốc đứng tại chỗ, hắn không biết là đang có chuyện gì xảy ra? Một giây sau, hắn rõ ràng biết được chuyện gì đó, nhưng lại nhanh chóng quên mất…

Một lúc lâu sau, hắn mới bất đắc dĩ nở nụ cười, sờ sờ khóe môi.

Thật uổng công hắn làm người tốt, ai.

“Ưm…”

Một tiếng than nhẹ vang lên, ánh đèn vàng chiếu rọi vào đôi uyên ương đang nằm trên giường, thân thể uyển chuyển mỹ lệ động lòng người, da thịt trắng noãn mông lung sáng bóng, áo ngủ bằng tơ lụa nửa cởi bên hông. Tất cả tạo thành một cảnh tượng cưc kỳ mê người.

Hắn ở trên người cô, đưa ra lưỡi mềm trêu chọc, thật chậm liếm qua cổ, đầu vai, phần lưng, cho đến bên hông… Còn cô ngẩng đầu lên, bật ra tiếng kêu yêu kiều, đối với tất cả hành động của hắn vẫn là không có cách nào kháng cự được.

“Thiên Dục, không cần…”

Thẩm Thiên Dục nghe vậy, tròng mắt đen rét lạnh, ngón tay thon dài tiến tới trước ngực cô, chộp lấy miên nhũ trên vú hồng nhị.

Trừng phạt kéo dài làm cho Thẩm Thiên Vi hét lên một tiếng “Dục”.

“Em là của anh, anh đã nói rất nhiều lần rồi! Tại sao em vẫn không nghe lời vậy?”

Thanh âm quyến rũ mà trầm thấp chậm rãi vang lên làm toàn thân Thẩm Thiên Vi tê dại. Cô cắn môi, chịu đựng sự trêu chọc của hắn.

Nhưng Thẩm Thiên Dục vẫn không muốn bỏ qua cho cô! Đôi tay phủ tới trước ngực cô, bao lại một đôi miên nhũ đầy đặn trắng nõn, yêu thích không buông tay.

“Thiên Dục… Không muốn.”

Không muốn? Hai từ này hắn đã chán nghe rồi!

Thẩm Thiên Dục lật người một cái, đem quần áo của cô bỏ xuống hết thuận tay ôm lấy cô từ trên giường lớn lộn một vòng. Ngay sau đó, môi mỏng lập tức đặt lên người cô.

Nhìn tròng mắt đen sáng quắc hàm chứa sự tức giận, Thẩm Thiên Vi bất đắc dĩ tràn ra một nụ cười khổ. Hiện tại cô càng ngày càng có thể nhìn thấu hắn, đây là việc tốt hay xấu đây? Cô cũng không xác định được… Nhưng hiện tại cô biết, hắn vẫn còn vì chuyện buổi chiều với Thanh Trạm mà tức giận.

Đưa tay khẽ xoa khóe miệng của hắn, cô vẫn rất đau lòng: “Còn đau không?”

“Anh đau lòng hơn.” Thẩm Thiên Dục từ trên cao nhìn xuống, hắn nghiêm túc nắm tay cô chạm đến khóe miệng mình.

Cô giật mình thở dài, lắc lắc đầu: “Thiên Dục, chúng ta như vậy là không đúng.”

“Không muốn, không đúng, không thể… Những từ này anh đã chán nghe rồi! Bây giờ anh chỉ muốn biết chiều nay xảy ra chuyện gì?” Kéo tay cô ra, kiềm chế ở đỉnh đầu, hắn cúi người, há miệng chiếm lấy nụ hoa mềm mại, tham lam bú, cắn, vẽ nên các vòng tròn.

“Ưm ưm…” Thẩm Thiên Vi vô lực kháng cự, cộng thêm tay lại bị kiềm chế trên đỉnh đầu, cô chỉ có thể vô ý thức giơ cao ngực, đem lấy miên nhũ đưa vào môi mỏng đói khát của hắn, chịu đựng một luồng sóng khoái cảm trong cơ thể xông ra.

Hắn hàm chứa hoa nhị yếu ớt, trầm giọng dụ dỗ: “Nói cho anh biết, em cùng Thanh Trạm có quan hệ gì sao?”

Mắt đẹp của Thẩm Thiên Vi khẽ nhếch, ánh mắt mơ hồ, nhẹ nhàng lắc đầu. Lòng cô trừ hắn ra, cho tới bây giờ cũng không có bất cứ ai có thể chen vào… Cô không tự chủ được lộ ra nụ cười hài lòng, đưa tới hắn càng thêm cuồng mãnh liếm láp.

“Ưm… Thiên Dục.”

“Không cần trốn tránh, anh muốn biết!” Thẩm Thiên Dục nói xong, một tay hắn từ từ trượt xuống, dò xét nơi quen thuộc giữa hai chân cô.

Từ trước kia Thẩm Thiên Vi đã biết, sống cùng với Thiên Dục sẽ là những ngày hạnh phúc nhất đời cô! Chỉ cần nhìn hắn, cô sẽ cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Nhưng bây giờ… Cô lại cảm thấy sống một ngày dài như một năm.

Khi nghĩ tới việc Thiên Dục ở chung với mình, cô có cảm thấy mệt mỏi hay không? Đáp án là, không có.

Bình luận (0)

Để lại bình luận