Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tới bãi đỗ xe, An Hân Phỉ dựa trên nắp xe, màu đỏ ửng trên mặt còn chưa biến mất.

Cao Đạm đem túi lớn túi nhỏ cất vào cốp xe “Bé con, em giận rồi à?”

“Hừ”

“Phu nhân Cao, phu nhân Cao thân yêu, phu nhân Cao xinh đẹp, đừng tức giận được không?” anh còn dùng vẻ mặt nịnh nọt hai tay dâng kem lên, cô phì cười ra tiếng, cô cũng không có thật sự tức giận, chỉ là nhất thời cảm thấy ngượng ngùng.

An Hân Phỉ nhận lại kem trong nháy mắt, Cao Đạm ôm cô vào trong lồng ngực, cằm cọ lên đỉnh đầu cô “Tin tưởng anh, anh chỉ là không kìm được lòng”

Hai người ngồi vào trong xe, chia sẻ một que kem, cả hai đều có phần, Cao Đạm tỏ vẻ anh thực vừa lòng.

[1] Vải tơ nhung: hay còn gọi là lụa Hàn Quốc, lụa Hàn, là loại vải có chất liệu mềm, mịn, độ co giãn cao, đứng áo, tạo sự thoải mái và sự uyển chuyển cho người mặc. Vải này được dệt theo công nghệ Hàn Quốc, ngoài sợi tơ tự nhiên, có kết hợp thêm sợi co giãn, thế nên có độ co giãn cao đó.

Cao Đạm lái xe ra khỏi nội thành, đường xá một đường thông suốt không bị ngăn trở. Tiếng nhạc êm dịu vang trong xe, anh quay cửa kính xe xuống, trong lúc nhất thời gió nhẹ phả vào mặt, không khí so với nội thành càng thêm trong lành tươi mát.

“Sau khi về hưu, ba anh vì không thích trung tâm thành phố ồn ào, cho nên chọn về chỗ này sinh sống” lại cũng vì, rất nhiều bạn bè của ba Cao đều ở đây.

An Hân Phỉ trưng khuôn mặt “”đã rõ””: “Em biết rồi, giống như bậc cao nhân ở ẩn tránh đời”

Cao Đạm nghe xong cười to, nhấc một bàn tay lên xoa xoa đỉnh đầu cô.

Xe ra khỏi quốc lộ Bàn Sơn, An Hân Phỉ lúc này mới nhìn rõ khu biệt thự xây cất ở trên sườn núi, chỉ thấy cây cối xanh um, vây kín từng tòa kiến trúc độc lập, các tòa nhà cũng cách nhau vừa đủ nhằm giữ lại sự riêng tư của từng hộ gia đình, người ở chỗ này không giàu thì cũng sang. Tuy cô từng xem giới thiệu về bối cảnh gia đình của Cao Đạm trên tạp chí, nhưng được chứng kiến trực tiếp như này vẫn làm cô dao động, cũng càng nhận thức rõ hơn: khoảng cách giữa hai người lớn đến mức nào.

Xe dừng lại trước cổng sắt chạm khắc hoa, Cao Đạm ấn vang còi xe, rồi sau đó cánh cổng lớn chậm rãi mở ra.

Đi xe vào nơi đỗ, dừng hẳn lại, Cao Đạm mở cửa xe lại vòng qua sườn bên kia mở cửa xe cho An Hân Phỉ “Xuống xe đi”

“Đừng lo lắng, bé cưng” một tay anh nắm tay cô, một tay cầm lễ vật vào cửa.

“Cậu chủ” anh gật gật đầu, để người làm cầm lấy túi mua sắm.

Cao Đạm kéo An Hân Phỉ ngồi xuống ghế sofa, đúng lúc mẹ Cao từ tầng trên đi xuống, nhìn thấy con trai trở về nhà, rất là vui mừng.

“Mẹ” anh cười, tiến lên ôm mẹ Cao.

“Đúng là đã về, nhưng nếu tôi mà không gọi điện giục anh, thì không biết lúc nào anh mới về đây đúng không?” mẹ Cao oán giận phàn nàn.

“Mẹ, con không phải là về rồi sao?”

An Hân Phỉ ở một bên nhìn, trông qua thì mẹ Cao chăm sóc rất tốt, bộ sườn xám ngắn tay màu xanh đen bà mặc trên người rất đoan trang, thanh nhã; mái tóc xoăn nhẹ gọn gàng để sau gáy, nhìn ra được bà khi còn trẻ nhất định là một người đẹp.

Ôm con trai đủ rồi, mẹ Cao mới chú ý tới An Hân Phỉ đang đứng một bên.

“Vị này chính là?”

Anh ôm cô, tự nhiên giới thiệu “Đây là An Hân Phỉ, bà xã của con”

Rốt cuộc mẹ Cao cũng gặp qua việc đời người, cho dù trong lòng khiếp sợ, trên mặt lại không biểu lộ gì hết, nhiệt tình kéo tay cô “Tiểu Phỉ, mẹ có thể gọi con như vậy không?”

“Có, có thể ạ”

“Mau ngồi xuống, người trong nhà cả, đứng làm cái gì!” mẹ Cao kéo An Hân Phỉ ngồi bên cạnh mình, thân mật khen ngợi “Con gái lớn lên thật là xinh đẹp”

“Cảm, cảm ơn ngài đã khen” mặt cô đỏ hồng, ánh mắt lại theo thói quen nhìn Cao Đạm, anh đáp lại cô một ánh mắt trấn an. Hành động hỗ trợ nhau của hai người, mẹ Cao ngồi một bên coi trông đến là rõ ràng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận