Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Con báo đen có đôi mắt sắc bén, mạnh mẽ và lạnh lùng giống hệt thợ săn linh hồn, đang lao vào khu rừng rậm rạp nhanh như một cơn gió.
Một người thiếu niên trẻ đẹp có thân hình mảnh mai, cậu mặc bộ đồ trắng nằm trên người của con báo đen to lớn và lực lưỡng, hai tay cậu ôm chặt chiếc cổ của báo đen. Trong đôi mắt và trên khuôn mặt xinh đẹp thoát tục của thiếu niên là niềm vui sướng khi giành lại được tự do.
“Nhị ca có nhìn thấy cái cây lớn bên hồ không? Tiến lên!! Nhảy lên nào!!” Vân Lạc vươn ngón tay trắng nõn như ngọc chỉ vào một hồ nước lớn bị núi bao quanh, trong giọng nói mềm mại toát ra sự phấn khích.
“Ngao…” Con báo đen gầm nhẹ để đáp lại.
“Hahaha…” Vân Lạc nằm trên người báo đen bật cười vui vẻ.
“Nhị ca cố lên! Mau lên… Nhanh hơn nữa…”
“Ngao…” Báo đen lại tăng tốc độ, phóng nhanh như chớp tới nơi Vân Lạc đang nói.
“Cố lên nhị ca!!!” Vân Lạc kêu to.
Giữa tiếng hò hét phấn khích của thiếu niên, báo đen vọt tới bên hồ rồi nhanh nhẹn đến chỗ cây cổ thụ khổng lồ đã có hơn 300 năm tuổi.
Những cành lớn lá sum suê, rễ ăn sâu xuống đất, bóng râm mát mẻ và những làn gió hiu hiu khiến nơi đây trở thành một chỗ dừng chân lý tưởng. Nhưng vì cây cổ thụ nằm ở nơi sâu nhất trong rừng rậm, nên sẽ có rất ít thú nhân đến đây. Ngay cả khi có người đến, bọn họ cũng sẽ không ở lại đây lâu.
Sau khi báo đen đưa Vân Lạc đến bên cây cổ thụ, cậu trèo xuống khỏi người báo đen và ngồi xuống bên cây, cởi hai chiếc giày đang mang ra, hai tay đặt lên thân cây trong khi cặp chân trắng trẻo hào hứng lắc lư.
Thấy Vân Lạc vui vẻ như thế, báo đen cũng lặng lẽ nằm bên cạnh cậu.
“Nhị ca, khi chúng ta về già sẽ xây một ngôi nhà gỗ ở đây và khai khẩn một mảnh đất nha. Làm việc lúc mặt trời mọc, rồi nghỉ ngơi lúc mặt trời lặn được không?” Vân Lạc mỉm cười nhìn hồ nước trong veo trước mặt, trong giọng nói ngọt ngào mang theo khát vọng về một tương lai tươi đẹp.
Trong đôi mắt của thiếu niên có núi có hồ.
Trong mắt của báo đen chỉ có thiếu niên.
“Được.” Vân Viêm ngẩng đầu lên rồi tiến lại gần mặt của cậu, sau đó dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng chạm vào mặt cậu.
Làn da của Vân Lạc mềm mại như tuyết, chỉ cần chạm nhẹ vào cái một cũng sẽ đỏ ửng lên, cho nên từ trước tới nay Vân Viêm không bao giờ dám dùng chiếc lưỡi nhiều gai của mình để liếm mạnh lên người cậu.
Dẫu nhẹ nhàng đến vậy, vẫn gây ra một chút khó chịu cho Vân Lạc.
Không phải đau đớn, mà là ngứa.
“Ưm… Ngứa quá …” Vân Lạc đưa tay đẩy đầu Vân Viêm ra, xoa nơi vừa bị gã chạm vào.
“Nhị ca xấu xa, ta đã nói bao nhiêu lần rồi, huynh không được phép liếm thế này, sao huynh không nhớ chứ!!” Lau mặt xong, Vân Lạc nắm lấy hai lỗ tai của báo đen rồi kéo qua kéo lại.
Báo đen có hình thể khổng lồ nên đầu cũng không hề nhỏ, Vân Lạc nắm lỗ tai thôi mà cũng cảm thấy vất vả. Vì để cậu nắm dễ dàng, nên Vân Viêm cúi đầu xuống để cậu tùy ý ăn hiếp.
Nhưng cậu cũng không thực sự ăn hiếp gã, mà chỉ đang đùa giỡn.
Thấy gã chịu hợp tác thế này nên cậu bỗng dừng lại, cậu buông tai báo đen ra rồi bò lại lên người báo đen.
Mười ngày qua Vân Khải luôn bám sát theo cậu, tuy rằng hắn không nói cậu không được đi ra ngoài, nhưng hắn lại dùng hành động ngang ngược để bộc lộ những suy nghĩ trong lòng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận