Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đi tới bãi đậu xe của công ty, Hàn Lỗi dừng lại, quay đầu nhìn bốn phía một chút, đột nhiên đem tôi kéo lại gần, cúi đầu nhiệt tình hôn.

“Uhm…” Lại tới nữa .

Tôi khẽ giãy dụa, nơi này dù sao cũng là công ty, để người khác thấy được sẽ không tốt a, cho nên tôi vươn ra hai ngón trỏ, nhắm ngay phần eo của anh đánh tới, ha ha, mọi người không nghĩ tới à, nhược điểm của anh là thắt lưng đó!

Quả nhiên, không tới hai giây Hàn Lỗi đã đầu hàng, cho nên tôi nhân cơ hội này nhảy ra khỏi xe, không thèm quay đầu lại chạy về hướng thang máy, lưu lại đằng sau tiếng cười sảng khoái của anh ở bãi đỗ xe trống rỗng vang vọng.

Sau khi cùng Hàn Lỗi kết hôn, mỗi ngày tôi đều trở thành nhân viên phòng thiết kế chăm chỉ chịu khó đến sớm nhất, từ nơi này đến thẳng phòng làm việc của Hàn Lỗi, anh làm việc nhất định là hết sức cố gắng cùng chuyên tâm.

Ngồi ở trên bàn làm việc, tôi đem mặt dám lại trên bàn, nhướng mày suy tư xem làm thế nào để cự tuyệt sự nhiệt tình quá mức cần thiết của Hàn Lỗi. Suy nghĩ, suy nghĩ, bất chợt điện thoại di động ở trên bàn khẽ rung, vừa mở ra nhìn, thì ra là nhận được một tin nhắn từ người có tên là “Chồng thân ái”

Mắt phải của tôi cực kì không may mãnh liệt nháy, báo hiệu trước điềm chẳng lành. Chậm rãi mở tin nhắn, thấy được nội dung: “Vợ yêu bảo bối, ở bãi đỗ xe em chẳng những cự tuyệt nụ hôn của anh, còn giống như đang chạy trốn mãnh thú, làm cho anh bị tổn thương nghiêm trọng, hết sức đau lòng, cho nên, anh quyết định cùng em chơi một trò chơi. Mong đợi sao, trước khi tan sở nó nhất định sẽ bắt đầu!”

Tôi co quắp khóe miệng, vô ý thức phát ra tiếng cười khan.

Tôi sai lầm rồi sao? Tôi không nên cự tuyệt nụ hôn của anh, tôi không nên chạy trốn, nhưng mà, anh nào có thương tâm a, rõ ràng cười đến lớn tiếng như vậy, vui vẻ như vậy!

Làm sao bây giờ? Anh nói muốn cùng tôi chơi trò chơi gì chứ?

Kể từ khi nhận được tin nhắn từ Hàn Lỗi, cả người tôi cứ bị vây trong trạng thái đần độn, hoàn toàn không cách nào chuyên tâm làm việc được.

Lúc nghỉ trưa, Chu Tuấn Hi đi tới bên cạnh tôi vỗ vỗ bờ vai, lộ ra khuôn mặt tươi cười như ánh mặt trời ban mai nói: “Cùng đi ăn cơm trưa nhé!”

Anh ta là đồng nghiệp của tôi, một người đàn ông anh tuấn trẻ tuổi, sinh sau tôi một năm, đối nhân xử thế ôn nhu, hào phóng, hài hước, đối với tôi thì cực kì tốt bụng, tốt đến mức vượt ra khỏi giới hạn tình cảm đồng nghiệp thuần khiết vốn có. Thật ra thì tôi không phải là không biết dụng tâm cùng tình cảm của anh, nhưng mà không có cảm giác chính là không có cảm giác, vì vậy tôi cũng thầm tìm cách tỏ rõ để anh ta biết cả hai chỉ có thể làm bạn, mà anh ta cũng hớn hở tiếp nhận, chẳng qua là, loại tình cảm này đâu phải chỉ cần nói buông tay là có thể buông tay ngay được đâu…

Tôi vẻ mặt mờ mịt ngẩng đầu lên nhìn anh, anh gãi gãi đầu, gương mặt tuấn tú ửng đỏ nói: “Dĩ nhiên còn có Lãnh Nghiên cùng Như Tuyết cùng đi nữa!”

Lãnh Nghiên cùng An Như Tuyết là đồng nghiệp kiêm bạn tốt của tôi, trong tình hình này, chúng tôi là bốn người cùng nhau đi ăn bữa trưa.

Dưới sự thúc giục của ba người bọn họ, tôi rời khỏi bàn làm việc, cùng mấy người này đi giải quyết vấn đề cơm trưa.

Đúng lúc bốn người chúng tôi đi tới đại sảnh công ty thì vô tình gặp Hàn Lỗi cùng với đồng chí thư kí nam của anh- Tần Hạo.

Rất rõ ràng, tôi thấy được anh, anh cũng thấy được tôi, cho nên mang theo Tần Hạo đi về phía này.

Nhìn Hàn Lỗi mang theo một khuôn mặt tươi cười vô hại đi tới, tôi đột nhiên cảm giác da đầu mình từng cơn tê dại.

Bởi vì Lãnh Nghiên cùng với Như Tuyết có vài chuyện bát quái cần giải quyết, cho nên tôi cùng Chu Tuấn Hi đi trước, vì vậy thoạt nhìn giống như là tôi cùng anh ta một mình đi cùng nhau, ít nhất, ở trong mắt Hàn Lỗi, anh chỉ thấy được tôi cùng Chu Tuấn Hi mà thôi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận