Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Hương Tình Cấm Kỵ Và Giấc Mơ Xuân
Đêm hôm đó, vì nhà trọ chỉ có một chiếc giường, Ninh Ninh đành bảo Tịnh Kỳ vào ngủ chung, dù sao cũng là chị em (xa lắc).
– Giường chị to lắm, em cứ vào nằm đi, đừng ngại.
Tịnh Kỳ đỏ mặt ôm gối vào phòng. Nằm bên cạnh “chị họ” xinh đẹp, ngửi mùi hương cơ thể quyến rũ tỏa ra từ người cô, cậu trằn trọc mãi không ngủ được.
Ninh Ninh nằm quay lưng lại, nhưng thực chất cô đang tỉnh táo hơn bao giờ hết. Cô đã lén vào cửa hàng hệ thống, mua một cây “Nhang kích dục” và đốt ở góc phòng. Mùi hương trầm ấm, ngọt ngào lan tỏa, kích thích những dục vọng sâu kín nhất trỗi dậy.
Mười phút sau, thuốc phát huy tác dụng. Ninh Ninh nghe thấy tiếng thở dốc nặng nề của Tịnh Kỳ. Cô lén nhìn sang, thấy đũng quần cậu đã nhô lên một túp lều cao ngất ngưởng.
Cô giả vờ ngủ say, xoay người lại, “vô tình” gác chân lên người cậu, cọ xát vào nơi nhạy cảm đó.
Tịnh Kỳ đang trong cơn mộng mị vì thuốc, thấy “mỡ dâng miệng mèo”, lý trí dần tan biến. Cậu run rẩy đưa tay chạm vào đùi non của cô, rồi dần dần lấn tới, vén chiếc váy ngủ mỏng manh lên cao. Bàn tay cậu run rẩy chạm vào bầu ngực mềm mại, xoa nắn.
– Chị Ninh…
Cậu thì thầm, tay kia luồn vào trong quần lót của cô, tìm đến nơi ẩm ướt. Ninh Ninh khẽ rên một tiếng trong cổ họng, dạng chân rộng hơn để cậu dễ bề hành động. Ngón tay cậu thâm nhập vào hoa huyệt, ấn vào điểm G khiến cô tê dại.
– A…
Không chịu nổi sự kích thích, Tịnh Kỳ kéo tuột quần lót của cô ra, rồi cởi phăng quần mình. Cậu trườn lên người cô, đưa “cậu nhỏ” cương cứng cọ xát vào cửa mình ướt đẫm, rồi từ từ ấn vào.
Cảm giác bị lấp đầy bởi vật thể to lớn của cậu em họ khiến Ninh Ninh vừa đau vừa sướng. Cô hé mắt nhìn cây nhang sắp tàn, biết rằng mình phải diễn nốt màn kịch này.
Khi Tịnh Kỳ bắt đầu ra vào nhịp nhàng, Ninh Ninh bất ngờ mở mắt, đánh nhẹ vào tay cậu:
– Tịnh Kỳ! Em làm cái gì thế?.
Tịnh Kỳ giật mình bừng tỉnh như bị dội nước lạnh. Cậu nhìn xuống, thấy mình đang nằm trên người chị họ, “cái đó” vẫn đang cắm sâu trong cơ thể cô.
– Chị… em… em xin lỗi! Em không biết tại sao… em….
Cậu hoảng loạn định rút ra, nhưng Ninh Ninh giữ hông cậu lại. Theo lời hệ thống, kỹ năng mới của cô là “Cắm vào một lần là nghiện”. Cô cần giữ “nó” ở trong đủ lâu để cậu ta không thể quên được cảm giác này.
– Em… đừng cử động… để yên đó… – Cô giả vờ đau đớn, nhưng thực chất là đang ép cậu giữ nguyên tư thế.
– Em xin lỗi… em đáng chết… – Tịnh Kỳ cúi gầm mặt, xấu hổ tột cùng.
– Thôi, bỏ đi. Em rút ra đi, rồi ra ngoài ngủ. Coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Tịnh Kỳ lủi thủi đi ra sofa, lòng đầy dằn vặt và… tiếc nuối. Còn Ninh Ninh nằm trong phòng, cười thầm đắc ý. Cá đã cắn câu, giờ chỉ cần đợi giật cần thôi.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận