Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Thiên Tân không để ý Mạc Tiểu Hạ, anh bước vào trong quán lấy túi mình và kêu nhân viên tính tiền, vừa lúc tiếng chuông điện thoại anh reo.

Còn bóng dáng Tịch Hiên nấp sau cột điện ngã tư đã nhìn rõ được hành động của anh vừa rồi. Chạy ra, được cô gái đó nắm lấy cánh tay, xong cười nói lại đi vào quán. Diệp Thiên Tân và cô gái đó có lẽ trong thời gian đang tìm hiểu nhau chăng? Cậu ta còn cười nói vui vẻ thế cơ mà.

Cô phải thấy vui chứ? Chúc mừng cậu ta chứ? Vậy tại sao tim cô lại thấy đau nhói thế này? Xoa xoa vào ngực mình, cô cảm thấy thật khó thở.

Bất giác trống trải vô cùng. Tịch Hiên bèn xoay người rời đi.

Tiếng pháo nổ rộp lễ đường, Diệp Tuyết trở thành cô dâu đẹp nhất, sánh bước cùng Du Cẩn tuấn tú tiến về phía nhà hàng tiệc cưới đãi khách.

Tịch Hiên thây bộ váy dâu phụ thành bộ váy màu trắng kính đáo ôm eo dài đến mắt cá chân, cô ngồi vào bàn tiệc. Cô muốn rời đi nhưng làm vậy có khác nào Diệp Tuyết sẽ giết cô, mà ở lại cô cũng chẳng biết ngồi nói chuyện cùng ai, nên cô vẫn phải cắn răng chịu đựng vì tình bạn.

Hôm nay là ngày vui của Diệp Tuyết, tất nhiên ba mẹ Diệp mời bạn bè đến, trong đó có cả hiệu trưởng trường Trùng Lâm và cô gái Mạc Tiểu Hạ đó.

Ngồi cùng bàn, lại đối diện, nên Tịch Hiên có thể nhìn rõ Mạc Tiểu Hạ và nhận xét trong lòng. Cô cũng công nhận, Mạc Tiểu Hạ rất đẹp. Vẻ đẹp đằm thắm, yêu kiều lại thanh thuần vô tội, vẻ đẹp chỉ để người ta muốn nâng niu che chở. Là mẫu người yêu điển hình của các chàng trai hiện tại, mà cô cũng nghĩ, chuyến này Diệp Thiên Tân khó thoát khỏi ải mỹ nhân.

Hôm nay ngoài cô làm phù dâu, còn có cả hai người bạn trung học khác của Diệp Tuyết và có cả Mạc Tiểu Hạ. Trong những người có mặt ở nhà hàng, thì ai cũng phải trầm trồ khen ngợi dàn phù dâu xinh đẹp, làm càng nổi bật bữa tiệc cưới vốn dĩ đã xa hoa lộng lẫy này.

Nhìn Mạc Tiểu Hạ cười nói cùng người xung quanh, Tịch Hiên thấy mình thua thảm hại. Tuổi tác, vẻ xinh đẹp, học thức, chiều cao, cô điều thua không bật lại được. Nếu có chắc chỉ là sự nghiệp, trưởnh thành, tính tình người già thôi. Nếu chỉ cần quay về 10 năm trước, cô có thể còn so sánh được, nhưng giờ đã là 10 năm sau, cô chỉ là bà cô ngoài ba mươi và độc thân.

Mạc Tiểu Hạ nói cười cùng những người chị cùng làm phù dâu lúc trưa, chợt quay nhìn thấy Tịch Hiên cũng đang nhìn mình, e lệ, cô gật đầu mỉm cười. Sau một ngày tiếp xúc với Tịch Hiên, cô chỉ biết rằng Tịch Hiên là bạn của chị Diệp Tuyết và từng là mối tình đầu của Diệp Thiên Tân qua lời kể của hai phù dâu khác.

Phong thái nơi Tịch Hiên toát ra rất mạnh mẽ, khuôn mặt sắc sảo như được tạc tượng làm Mạc Tiểu Hạ cô có chút lo lắng. Vì theo thông tin cô nắm bắt được, Tịch Hiên có lui tới Diệp gia thường xuyên, nên cô sợ một ngày nào đó Diệp Thiên Tân lại động lòng trước Tịch Hiên một lần nữa. Vì thế, cô luôn tạo ấn tượng tốt với Diệp gia chỉ mong rằng họ sẽ mến cô. Còn về Diệp Thiên Tân, cô sẽ từ từ chiếm lấy tim anh, vì cô không tin mình sẽ thua kém Tịch Hiên.

Đang nhìn chăm chăm, bị phát hiện nên Tịch Hiên giật mình. Cô cũng nở nụ cười gượng với Mạc Tiểu Hạ, xong liền xoay mặt đi chỗ khác.

Trời ạ, không ngờ cô lại mất hồn như thế. Đầu óc cô bây giờ chỉ suy nghĩ về việc của Diệp Thiên Tân và Mạc Tiểu Hạ.

Tịch Hiên liền lấy chai nước trái cây trên bàn, mở nắp ra uống, mong cho mình tỉnh táo lại.

Đúng! Cô phải tỉnh táo lại. Diệp Thiên Tân cậu ta có quen ai hay yêu ai đi chăng nữa cũng chẳng liên quan gì đến cô cả, dù sao chỉ là giao kèo giữa cô và cậu ta sắp hết hiệu lực rồi. Bây giờ cô chỉ cần ngồi đợi cho cậu ta bảo rằng kết thúc là sẽ kết thúc.

Bình luận (0)

Để lại bình luận