Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dạo gần đây, trong nội bộ bang Xích Thần đang lan truyền một tin đồn chấn động, một dấu chấm hỏi to đùng lơ lửng trên đầu mỗi thành viên.
Nghe nói lão đại máu lạnh, tàn nhẫn của bọn họ dạo này bị trúng tiếng sét ái tình, cưng chiều một nữ nhân đến mức vô pháp vô thiên. Chuyện này quả thực là thiên phương dạ đàm! Trước đây, biết bao nhiêu mỹ nhân sắc nước hương trời, dùng đủ mọi thủ đoạn quyến rũ, nũng nịu xin được ở bên cạnh hắn, kết quả đều bị hắn ném ra ngoài không thương tiếc, thậm chí có kẻ còn bị trừng phạt thê thảm vì dám làm bẩn mắt ngài.
Vậy mà bây giờ, lão đại lại đi bắt ép một cô gái về sống chung, còn dùng mọi cách để giữ chân người ta. Nghe đồn cô gái đó cá tính mạnh mẽ, năm lần bảy lượt tìm cách bỏ trốn, khiến cả đám thuộc hạ bị phạt lây, nhưng lão đại không những không tức giận mà còn càng sủng ái hơn.
Điều đáng nói nhất là Tần lão đại – người nổi tiếng cuồng công việc, coi bang hội là nhà – nay lại “bỏ bê triều chính”. Đã hai hôm nay ngài không bước chân ra khỏi biệt thự nửa bước, còn mấy hôm trước thì mặt trời đứng bóng mới thấy ngài đủng đỉnh đến trụ sở. Mọi mệnh lệnh đều được truyền qua điện thoại hoặc qua tay thuộc hạ thân tín là Long.
Thật muốn biết “hồng nhan họa thủy” nào có bản lĩnh lớn đến vậy, khiến lão đại thần hồn điên đảo, biến thành một ông vua si tình như thế? Chắc chắn cô gái ấy phải là một tuyệt sắc giai nhân, tài năng xuất chúng mới lọt vào mắt xanh của ngài. Chứ nếu chỉ là một bình hoa di động, làm sao khiến Long đại ca kính trọng gọi một tiếng “bang chủ phu nhân”?
Tại biệt thự chính, trung tâm của mọi lời đồn đại.
Mặt trời đã lên cao, ánh nắng rực rỡ chiếu xuyên qua rèm cửa, nhưng trên chiếc giường lớn, hai thân ảnh vẫn quấn quýt lấy nhau chưa chịu rời.
Vân Khê bị Tần Khiêm ôm chặt cứng như một con gấu bông. Hắn không chỉ ôm, mà chân còn gác lên người cô, tay thì đặt hờ hững trên bầu ngực mềm mại qua lớp áo ngủ mỏng tang. Hơi thở đều đều của hắn phả vào cổ cô, nhột nhạt.
Vân Khê nhíu mày, cảm thấy vô cùng phiền phức. Từ khi bị hắn bắt về đây, đồng hồ sinh học của cô bị đảo lộn hoàn toàn. Đêm nào cũng bị hắn “hành hạ” đến gần sáng, ngày thì bị hắn giữ trên giường không cho dậy sớm. Cứ cái đà này, cô sẽ biến thành con heo lười biếng mất!
“Tần Khiêm, buông ra! Sáng bảnh mắt rồi!” Vân Khê cựa quậy, cố gắng đẩy cái tảng thịt nặng nề kia ra.
“Ngoan nào, ngủ thêm chút nữa…” Tần Khiêm lầm bầm, tay siết chặt eo cô hơn, vùi đầu vào hõm vai cô hít hà mùi hương quen thuộc.
Đúng lúc này, tiếng chuông điện thoại vang lên, phá tan bầu không khí lười biếng.
“Tinh tinh tinh… Tinh tinh tinh…”
Vân Khê mắt nhắm mắt mở, quờ quạng tay lên tủ đầu giường tìm điện thoại. Nhưng thay vì chạm vào vật cứng lạnh lẽo của kim loại, cô lại nắm phải một bàn tay to lớn, ấm nóng.
Cô hé mắt ra nhìn, thấy Tần Khiêm đã tỉnh từ lúc nào, đôi mắt đen láy đang nhìn cô cười cợt nhả. Hắn cố tình chặn tay cô lại, rồi từ từ dẫn dắt tay cô đến chỗ chiếc điện thoại đang reo inh ỏi.
“Buông ra!” Vân Khê bực bội giật tay lại. Tên này bị dở hơi à? Đến nghe điện thoại cũng phải nắm tay?
“Không thích!”
Hắn đáp gọn lỏn, vẻ mặt vô lại hết sức. Vân Khê lườm hắn một cái cháy mặt, rồi nhanh chóng chộp lấy điện thoại, bấm nút nghe.
“Alo…” Cô quay lưng về phía hắn, giọng nói cố gắng trở nên nghiêm túc.
“Khê ca! Là em nè! Trời ơi, sao chị bắt máy lâu thế? Em gọi muốn cháy máy luôn rồi!”
Giọng nói lanh lảnh, vui tươi của Vân Nghê vang lên. Nghe thấy giọng em gái, Vân Khê thở phào nhẹ nhõm, nụ cười hiếm hoi nở trên môi. Cô trực tiếp ngó lơ cái tên đang dán chặt sau lưng mình, vui vẻ trò chuyện.
“Chị đang ngủ quên thôi. Dạo này em khỏe không? Ba nói em với tên Cố Hạo Khương đi du lịch biệt tăm biệt tích, chẳng thấy mặt mũi đâu.”
“Em khỏe re à! Mà nè, ba nói chị cũng đi đâu mất tiêu, bỏ bê công ty cho ba lo, làm ba than trời than đất kìa. Chị đi đâu thế? Có chuyện gì bí mật à?”
Vân Nghê tò mò hỏi dồn. Chị cô nổi tiếng là người tham công tiếc việc, 365 ngày thì 366 ngày ở công ty, nay lại biến mất bí ẩn thế này, chắc chắn có gian tình!
Vân Khê nghe em hỏi, chột dạ liếc nhìn Tần Khiêm. Tên đầu sỏ gây ra mọi chuyện này đang nằm đó, cười tủm tỉm nhìn cô với ánh mắt gian tà. Hắn không những không biết hối lỗi, mà còn nhân lúc cô đang bận nói chuyện, chồm tới hôn một cái “chụt” rõ to lên má cô, rồi trượt xuống môi, mút nhẹ một cái.
“Chụt!”
Tiếng hôn vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng, và dĩ nhiên, truyền thẳng vào điện thoại.
Vân Khê trợn tròn mắt, mặt đỏ bừng. Tên khốn này! Hắn cố tình!
Bên kia đầu dây im lặng vài giây, rồi giọng một người đàn ông vang lên, đầy vẻ trêu chọc và hứng thú:
“Khê ca! Khê ca! Tiếng gì vậy? Nghe như là… tiếng hôn nhau chùn chụt ấy nhỉ? Chà chà, không ngờ chị vợ lại nhiệt tình thế!”
Là Cố Hạo Khương! Tên em rể chết tiệt này chắc chắn đã bắt Vân Nghê mở loa ngoài để nghe lén!

Bình luận (0)

Để lại bình luận