Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thú Nhận Muộn Màng

“Nhìn tôi.”

Hắn hung hăng cắm rút, nhiều lần va chạm trúng vào khối thịt mềm mẫn cảm nhất của Tuế Hòa. Nếu không phải vì không thể kiềm chế được tiếng thở dốc nặng nề, Tuế Hòa còn tưởng mình không phải đang làm tình, mà là đang bị cưỡng bức. Cô không muốn nhìn hắn, hắn quá hung dữ.

“Nhìn tôi!” Cừ Chiêu lặp lại.

Tuế Hòa tức giận, nhấc chân quặp lấy eo thon của hắn, ngay sau đó nhắm thẳng vào miệng hắn mà đập mạnh!

Mùi máu tươi tanh nồng lan tỏa trong bầu không khí giao hoan nóng bỏng của hai người. Tuế Hòa hôn môi hoàn toàn xuất phát từ bản năng, không hề có kỹ xảo nào. Cô biết đó không phải máu của cô. Là của Cừ Chiêu. Vừa rồi hàm răng cô đập trúng lợi hắn.

Đáng đời!

Thể xác và tinh thần bị khoái cảm làm cho mỗi tấc thịt dần dần thích ứng với cảm giác khó chịu khi bị dị vật xâm lấn. Tuế Hòa tìm lại được hương vị của tình dục, cô bất mãn vặn vẹo vòng eo nhỏ nhắn. Cừ Chiêu lại không cho cô động, siết chặt eo cô, dừng lại một lát rồi đột nhiên điên cuồng cắm vào rút ra!

“A! Chậm một chút!”

Một tay Cừ Chiêu chống giường, một tay cố định eo cô, mồ hôi túa ra như mưa, “Không.”

Côn tht quá thô dài, động tác của Cừ Chiêu lại quá nhanh. Tuế Hòa rất sợ mình cứ như vậy bị thao chết trên giường, cô ra sức xoắn chặt lấy nam căn đang thao cô đến dục tiên dục tử. Đáp lại cô lại là một đợt va chạm kịch liệt khác. Bìu dái đang run rẩy, Cừ Chiêu biết hắn sắp bắn rồi. Hắn thả chậm tốc độ lại, “Nói, cậu phục chưa?”

Tuế Hòa bị hắn ma sát nửa vời, hiện tại hắn nói cái gì cô cũng sẽ gật đầu, “Phục, phục rồi, nhanh cho tớ đi a!”

Nghe được câu trả lời mình mong muốn, Cừ Chiêu cười khẽ một tiếng, khuôn mặt tràn đầy tình dục tăng thêm một phần hư hỏng.

“Tôi muốn cậu sau này chỉ để cho một mình tôi thao.”

Những lời này Tuế Hòa nghe còn chưa rõ đã vội gật đầu, “Được, được… Cho tớ đi…”

Giống như người bệnh đang lên cơn nghiện vậy.

“Cậu đồng ý rồi đó.”

Cừ Chiêu bẻ chân cô ra, nâng lên rồi bắt đầu thao mạnh. Điều hòa thổi ra khí lạnh cũng không thể xua tan được cơn nóng bỏng trên người bọn họ. Năm phút trôi qua, Tuế Hòa thét lên một tiếng chói tai, ra sức thở hổn hển.

Thật là làm tình đến chết người mà.

Giữa trưa, đáng lẽ là giờ ăn cơm, Tuế Hòa vẫn còn nằm lì trên giường. Cô chống má, lắng nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, chẳng muốn cử động chút nào. Từ phần cổ trở xuống vừa ê ẩm lại đau nhức, dường như chỉ cần cô nhúc nhích một chút là xương cốt trong cơ thể sẽ bung ra đập vào đầu cô vậy.

Nửa đêm hôm qua, Tuế Hòa đang ngủ ngon lành, chẳng ai ngờ Cừ Chiêu lại mò lên ngực cô mút lấy đầu v cô cả. Cô tức giận tỉnh giấc, vỗ bốp một cái lên đầu Cừ Chiêu, “Tớ muốn ngủ, không làm nữa.”

Từ 9 giờ tối lăn lộn đến tận 0 giờ sáng, mãi mới được ngủ thì lại bị đánh thức, bất cứ ai cũng không thể chịu nổi.

“Cậu ngủ của cậu, tôi ăn của tôi.”

“…Vô lại.” Cô nhỏ giọng lẩm bẩm.

Tuy nói như thế, nhưng sau đó, Tuế Hòa vẫn chủ động mở chân ra cho hắn tiến vào. Làm tình chính là kho báu mà. Tuế Hòa đã moi hết ra rồi, nào có lý do gì không đi tiêu xài chứ?

Nhưng hậu quả của việc buông thả dục vọng là hiện tại cô ngay cả xuống giường cũng không nổi.

Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại. Hai phút sau, Cừ Chiêu bước ra, lại khôi phục dáng vẻ chỉnh tề thường ngày. Có thể là do vừa mới tắm xong, còn thấy nóng, Cừ Chiêu cài cúc áo sơ mi lỏng lẻo, gần như có thể nhìn thấy hình dáng cơ ngực săn chắc. Hắn xắn tay áo sơ mi lên đến giữa cánh tay, ngồi xuống mép giường, mắt nhìn bờ vai trần trụi của Tuế Hòa bên ngoài chăn, nơi đó chi chít những vết đỏ do tối qua hắn mút tạo thành.

“Buổi chiều có ca phẫu thuật, đến tối sẽ về.” Hắn cúi đầu vuốt phẳng nếp gấp trên áo sơ mi.

Tuế Hòa chỉ nghe loáng thoáng, sự chú ý của cô đều tập trung vào cổ tay hắn. Nơi đó có một dấu răng mờ nhạt, hai hàng răng đều đặn, vết thương trông không giống mới có. Cô đưa tay sờ lên đó, “Chỗ này là ai cắn thế?”

Cừ Chiêu nhướng mày: “Cậu há miệng ra xem có khớp không.”

“Tớ cắn? Sao tớ lại không…” Tuế Hòa đang định phủ nhận, nói được nửa chừng lại dừng lại.

“Nhớ ra rồi à?”

Tuế Hòa ngượng ngùng lắc đầu, “Không nhớ ra, nhưng chắc là do tớ cắn.”

Cừ Chiêu không muốn nói tiếp về chuyện này nữa, nhiều lời chỉ khiến tâm trạng hắn trở nên tồi tệ hơn mà thôi. Hắn đứng dậy, xoa xoa đầu cô, mái tóc mềm như nhung, “Ngoan ngoãn ở nhà đợi nhé, ăn tạm cháo trước đi, chờ tôi mang đồ ăn ngon về cho cậu.”

“Chiều nay cậu có ca phẫu thuật à?”

Cừ Chiêu dừng lại, sau một hồi lâu vẫn không nói gì. Chờ Tuế Hòa hé miệng định nói thêm, hắn mới cúi người xuống lấp kín đôi môi cô, dùng sức gặm cắn. Cuộc chiến môi lưỡi kéo dài dai dẳng, mồ hôi sau gáy ướt đẫm. Ăn no nê rồi Cừ Chiêu mới rời đi, giữa hai người kéo theo một sợi chỉ bạc trong suốt, sau đó đứt đoạn trong không khí. Hắn vươn ngón cái lau đi vệt ẩm ướt nơi khóe miệng Tuế Hòa, nói: “Tuế Hòa, cậu làm bạn gái thật không đủ tư cách.”

Không chú ý nghe lời hắn nói, loại trừng phạt này vẫn còn xem là nhẹ chán.

Bình luận (0)

Để lại bình luận