Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Anh không chịu nổi sự tra tấn, hàm dưới giương cao, bờ môi hồng nhạt bị cắn chuyển đỏ, khi anh gập ngón tay, ra vào càng thêm mãnh liệt, cô bỗng kẹp chặt chân, thanh âm vụn vỡ tràn ra khỏi họng: “Tống Đĩnh Ngôn…”

Trong không gian yên tĩnh, tiếng than của cô vọng quanh phòng.

Lần đầu gọi tên anh lại là ở ngay thời điểm này, trong bầu không khí mập mờ và phóng túng.

Cô cúi đầu nhìn anh, bất ngờ đối mắt với đôi mắt sâu thẳm ngậm ý cười, không biết vì sao bỗng thấy hờn dỗi, lúng túng như thể bị trêu đùa. Đôi tay đặt trên vai anh toan đẩy anh đi, lại bị người đàn ông bế bổng, đè ngược cô ở dưới thân.

Một chân trắng nõn bị anh đặt lên vai, chân còn lại thì bị anh đè hờ bên dưới.

Tư thế này khiến nơi tư mật giữa hai chân bị mở rộng, anh vừa cụp mắt là có thể trông thấy mật dịch long lanh tuôn ra từ hoa huyệt khép chặt, nhụy hoa đỏ au mềm mại sưng to, khiến người ta muốn nếm thử mùi vị.

Người đàn ông cúi đầu ngày một thấp, trái tim Tô Anh loạn nhịp, lời muốn nói bị giữ kín ở trong lòng, đến khi anh hôn lên khu vườn đầy đặn, cô bỗng khiếp vía hô: “Đừng…”

Não cô tức khắc ngừng hoạt động.

“Yên nào.” Tống Đĩnh Ngôn đè lên cơ thể đang giãy giụa.

Cái lưỡi nóng ướt lần xuống, quấn lấy nhụy hoa, ra sức liếm mút.

Người con gái cứng đờ, cảm giác ngứa ngáy mãnh liệt cuộn trào trong cơ thể, xâm nhập vào máu thịt cô từng chút từng chút một, cô nhũn ra thành một vũng nước, mặc cho môi lưỡi nóng rẫy của người đàn ông càn quấy giữa hai chân mình.

Mỗi khi đầu lưỡi hơi thô lướt qua nơi mềm mại, cơn rùng mình như được nhân lên gấp bội.

Đáy mắt Tô Anh mênh mang sương mờ, cô cắn ngón tay đang cuộn tròn, hơi thở dồn dập mà kiềm nén lọt qua kẽ tay, dấy lên vài phần cảm giác cấm kị.

Đôi mắt người đàn ông bỗng tối xuống, bàn tay anh xoa nắn vòng eo thon của cô, môi lưỡi liếm láp bên trong mật huyệt đầy điêu luyện.

Mãi đến khi lý trí của người con gái vỡ vụn, mười ngón tay ghìm sâu xuống sô-pha trở xanh, nửa mình trên uốn cong, cùng lúc tiếng rên rỉ thật dài cất lên, hoa huyệt bắn ra thật nhiều chất lỏng, bị người đàn ông mút trọn vào miệng.

Trước mắt cô là một màu trắng xóa, cơ thể như đang bồng bềnh trên mây, cả người nhũn đến không tưởng.

Anh ngẩng đầu, thấy người con gái hãy còn chìm trong mê đắm, mãi đến khi anh rút ngón tay ra, cô mới từ từ chớp mắt, vừa toan mở miệng thì người đàn ông lại khóa kín môi cô.

Môi anh lấp loáng ánh nước, khi mút vào còn thoang thoảng mùi ngòn ngọt, tiếng nụ hôn ướt át vang vọng bốn bề.

Cô bất giác nâng chân quấn quanh eo anh, anh cúi mình, có thứ cứng cáp nóng bỏng đè lên nơi vừa phát tiết giữa hai chân cô.

Cảm giác chân thật đến đáng sợ.

Tô Anh kinh ngạc trợn tròn mắt, thấy anh từ từ buông mình ra, nhếch môi hỏi, “Thoải mái chưa?”

Cô nuốt dòng nước ngọt xuống cổ, không biết phải trả lời thế nào, chỉ thẹn thùng nhìn anh.

Người đàn ông vỗ nhẹ chân cô, “Thả ra nào.”

Cô ngoan ngoãn buông chân, được anh ôm vào lòng, anh nghiêm túc chỉnh lại bộ đồ xốc xếch cho cô.

Quần được mặc rất nhanh, nhưng áo sơ-mi thì gần như đã hỏng, chỉ che được phần nào thân trên.

Cô ngăn đôi tay đang cài móc nội y lại, cúi đầu không dám nhìn anh, mặt nóng bừng, “Không cần đâu ạ.”

Tống Đĩnh Ngôn không đáp gì.

Cô chậm rãi nói tiếp: “Dù sao… thầy cũng thấy hết rồi…”

Nếu đã thấy hết thì chẳng cần phải che giấu gì nữa.

Tiếng cười trầm thấp của người đàn ông vang trên đỉnh đầu, mặt cô càng thêm nóng, vô thức nhích lại gần anh. Thân mình thoáng run, cảm thấy là lạ.

Tô Anh cúi đầu, bắt gặp bờ mông đầy đặn đang đè lên vật cứng rắn nào đó trong quần người đàn ông. Cô mờ mịt chớp mắt, tò mò chạm vào nơi nọ.

“Ưm…” Một tiếng rên bật ra.

Cô luống cuống toan rụt tay về, nhưng lại bị người đàn ông kiềm chế quanh eo trước.

Bình luận (0)

Để lại bình luận