Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đèn trong xe sáng choang, người đàn ông đối diện cười khiêu khích nhìn cô, nâng cằm cô lên, “Chạy đi, có bản lĩnh chạy nữa cho tôi xem nào.”

Cô cắn chặt môi dưới rụt về phía sau, không mở miệng cũng không giãy giụa, sợ nói sai liền chọc vị đại gia này mất hứng.

Phó Hựu lại không nghĩ như vậy, cô càng nhẫn nhục chịu đựng, lại càng muốn giày vò cô, cô càng muốn phản kháng, anh lại càng muốn làm cô thuần phục nghe lời.

Anh khom lưng, bóp cằm cô, bỗng nhiên thoáng nhìn thấy một dấu môi không bình thường, đầu mày nhíu lại, dùng sức xoay mặt cô qua.

“A!” Cô lắc lắc cổ, đau đến nỗi muốn khóc.

“Dấu môi của thằng chó nào!” Anh gầm lên giận dữ, bóp cằm cô ngày càng dùng sức.

“Không phải thằng chó!” Cô quay đầu muốn tránh đi, lại bị anh bóp cổ, trơ mắt nhìn ánh mắt hung bạo của anh ngày càng tiến lại gần.

“Không phải thằng chó? Xùy, còn học được cách che chở sao? Nếu em không nói, hôm nay tôi bóp chết em ở chỗ này rồi gian thi!”

Lực tay anh càng lúc càng lớn, không thể hô hấp khiến mặt cô trướng đỏ, khẩn cầu nhìn anh, yết hầu không phát ra được một câu.

Bóp thành như vậy, bảo cô nói thế nào!

Đại não bắt đầu thiếu oxy, cô đau đớn ngẩng đầu, đôi tay nắm lấy cổ tay anh, trên cổ ngày càng đau đớn.

“Hô…” Sắp chết rồi.

“Có nói không!” Anh nghiến răng mở miệng gầm nhẹ.

“Tôi nói a…” Cô bỗng kêu lên một tiếng, ngay lúc tưởng rằng thật sự phải chết, anh đột nhiên buông tay ra, không kịp đề phòng cô quỳ phịch gối xuống đất ho khan.

Phó Hựu nắm tóc cô giật ngược ra sau, “Cho em ba giây.”

“Ba. ”

“Tôi khụ… Là em trai tôi làm! Là tôi bảo em ấy làm, không có người đàn ông nào cả.” Cô hít thở không thông đến độ vành mắt sắp trào lệ, nuốt nuốt nước bọt, da đầu kéo căng đau đớn.

“Ồ?” Anh bóp cằm cô, “Tại sao lại để nó hôn em? Chẳng lẽ em có luyến đệ khống.”

“Anh nói bậy gì thế hả!” Cô rống lên, mới nhận ra không ổn lắm, liền vội vàng hạ thấp âm lượng xuống, “Không, không phải, tôi tôi… tôi chỉ không muốn những người đàn khác đến gần, nên làm một dấu hiệu ‘ Chớ quấy rầy ‘ trên mặt mà thôi.”

Anh cười lạnh, “Nhưng khuôn mặt này tôi nhìn không quen, bằng không cắt một nửa bên này bỏ đi, nhìn đã thấy buồn nôn rồi.”

Nói xong, tay mở hòm đựng đồ ở bên cạnh, lấy ra một con dao găm sáng loáng.

Khương Hân hoài nghi nam nhân này có phải bị điên không!

“Không! Đừng, đây chỉ là vết son môi a, tôi lau thì nó liền mất, không tin anh xem!”

Cô dùng tay hung hăng mà lau đi, vết son màu đỏ phai nhạt đi rất nhiều, sau đó nhòe đi, cả má đều bị cọ hồng lên.

Phó Hựu bóp lấy cổ cô kéo mạnh qua, cười càng thêm âm trầm.

“Nếu đã như vậy, có vẻ như chỉ có thể đem nửa khuôn mặt này toàn bộ cắt bỏ.”

Đôi mắt ướt nước của cô trừng lớn, không để ý đau đớn từ cổ truyền tới mà vùng vẫy.

Nhìn mũi dao càng lúc càng gần, cô sợ đến khóc lên.

“Đừng đừng….anh không thể làm như vậy! Cầu xin anh, tôi không muốn….”

Mũi dao ngày càng gần cô, cô trợn to hai mắt, dùng hai bàn tay bị trói cầm lấy cổ tay của bàn tay đang bóp cổ cô, dùng hết sức lực lôi kéo rồi cắn mạnh xuống bàn tay của anh.

“Tê a!”

Phó Hựu chút nữa là đem dao cắm đầu của cô! Anh trở tay, cắm con dao vào trên ghế da. dùng sức bóp má cô, khóe miệng Khương Hân đau nhói, sau đó bị đẩy ngã xuống sàn xe.

“Lão tử cho em mặt mũi, có phải không? Thực sự cho rằng tôi là kẻ dễ bắt nạt?”

Anh vẻ mặt âm trầm, lực bàn tay bóp càng ngày càng mạnh, dường như muốn bóp nát xương cốt trên mặt cô.

Khương Hân khóc nấc lên, cô thề rằng trong đời này cô chưa bao giờ sợ hãi như vậy, loại sợ hãi bốc lên từ lòng bàn chân, đủ để khiến cô nghẹt thở ở trong chiếc xe này, trên mặt cô đau đến gần như không thể chịu đựng được nữa.

Bình luận (0)

Để lại bình luận