Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Lê Đông dựa vào khung cửa ngồi dưới đất, tóc ngăn trở tầm mắt của cô, vẫn không nhúc nhích tựa như đã chết.

“Tao đang cùng mày nói chuyện đấy!”

Lê Ngạn Hồng cảm thấy nghĩ mà sợ, xoay người lại kéo cô, vừa muốn duỗi tay, Lê Đông nhanh chóng hướng trên mặt ông cào, tốc độ phản ứng nhanh giống như là con mèo hoang vậy, trực tiếp đem mặt của Lê Ngạn Hồng cào phá một đường.

“A!”

Lê Đông bò dậy, lấy cặp sách hướng trên người ông đánh một cái, xoay người mở cửa liền chạy.

Lê Ngạn Hồng tức giận đến gân cổ lên rống to: “Đi cũng đừng trở về! Mày có bản lĩnh thì chết ở bên ngoài! Tao nhìn xem mày có bao nhiêu khả năng!”

Trang Hạ che miệng kinh ngạc cảm thán: “Con bé thật sự tức giận đó.”

Trang Trình Viêm có mắt như không tròng, một chân đạp lên ghế sô pha bên cạnh, ngón tay tiếp tục ở trên màn hình điên cuồng hoạt động.

Lê Đông đi nhanh chạy đến thang máy, vừa chạy vừa khóc, gương mặt tê mỏi mà đau đớn, kích thích tuyến lệ, một trận ủy khuất nghẹn ở yết hầu.

Cô lỗ mãng mà đi về phía trước, càng chạy càng nhanh, nước mắt chảy càng nhiều, trong mắt trừ bỏ một mảnh ánh sáng thì cái gì cũng thấy không rõ.

Cô chạy ra khỏi cổng của tiểu khu, mông lung nhìn người ở chỗ tối dưới bóng cây.

Anh một mình đứng lặng tại chỗ, một thân đồng phục màu lam sạch sẽ, bóng tối bao trùm lên thân ảnh lỗi lạc đang đứng đó, tựa hồ đang chờ cô trở về, sau khi nhìn thấy cô đến, anh mở vòng tay ôm ấp ra nghênh đón cô.

Bước chân của Lê Đông nhanh hơn, như là đập gió mà đi tới, một đầu rúc vào trong lòng ngực của Khương Từ Niên.

Khương Từ Niên đứng vững thân mình, ôm lấy cô, dịu dàng vuốt ve tóc của cô, độc đáo tiếng nói nhẹ ách trầm thấp, giống như là xoa nát hạt cát.

“Di động của em vẫn còn ở chỗ anh, đã quên rồi sao?”

Lê Đông áp lực ủy khuất, giờ khắc này rốt cuộc không nhịn được nữa, mà oa một tiếng, lên tiếng khóc lớn.

Vòng tay của anh dày rộng ôm ấp vì cô che khuất tầm mắt khác thường ở xung quanh, Lê Đông cầm lấy quần áo của anh mà gào khóc, tất cả những ủy khuất mà cô phải chịu đều phát tiết ra ngoài, chưa từng có một người, có thể cho phép cô làm như thế, không kiêng nể gì mà khóc thút thít.

Giờ khắc này cô tin tưởng vững chắc, Khương Từ Niên là lôi cô ra từ trong bóng tối.

Lê Đông trở lại khách sạn, cô khóc đến đôi mắt đều sưng lên, bị gió thổi qua liền cảm thấy đau đớn, gương mặt bị đánh cũng sưng lên.

Ngay cả đầu cũng bị thương, va vào khung cửa mà sưng to lên.

Khương Từ Niên mở cửa, từ trong tay của người phục vụ tiếp nhận thuốc hạ sốt, Lê Đông ngồi ở mép giường, để cho anh xử lý miệng vết thương.

Tất cả những vết thương lớn lớn bé bé đều hiện ra, còn có lần trước bị đánh, thân thể ứ máu còn không có khôi phục.

“Trên người của em cho tới nay đều nhiều vết thương như vậy sao?” Khương Từ Niên cuốn ống quần của cô lên, đem thuốc mỡ lạnh lẽo bôi lên vết thương bầm tím ở đùi của cô.

Lê Đông giọng mũi thực trọng, thì thầm như là ủy khuất lại tựa làm nũng: “Hình như là vậy, dù sao thời điểm mỗi lần tắm rửa, em đều có thể phát hiện một ít miệng vết thương.”

“Kia xem ra năng lực nhịn đau của em không tồi.”

Lê Đông hít hít cái mũi, hơi nửa khuôn mặt sưng đỏ, đáng thương đến như là có thói quen bị người khác khi dễ.

Cô cho rằng trong trường học có Khương Từ Niên, liền sẽ không làm mình bị thương, nhưng về đến nhà kết quả cũng là giống nhau, dù sao vô luận đến nơi nào, đều sẽ không quá tốt cả.

Lê Đông nắm mép chăn trăn giường phát ngốc, Khương Từ Niên ngồi xổm xuống nghiêm túc bôi thuốc cho cô, động tác vô cùng nhẹ nhàng.

Có lẽ chỉ có anh ở bên cạnh, thì cô mới sẽ không bị người khác khi dễ.

“Em không muốn về nhà, em có thể vẫn luôn ngốc tại nơi này không đi được không?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận