Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô ấy mở đèn phòng, đóng cửa phòng, sau đó bước từng bước đến bên giường, nhìn ly sữa chỉ uống một chút trên tủ đầu giường, giọng nói đột nhiên nghiêm túc.

“Người hầu nói đã đưa sữa cho con, mẹ biết ngay là con sẽ không uống hết mà.”

Hạ Sương là một người mẹ nghiêm khắc, trước khi hai mẹ con phát sinh quan hệ thể xác, An Phù vừa kính trọng vừa sợ hãi cô ấy, cô nghe ra được trong giọng nói của cô ấy không vui, An Phù theo bản năng có chút kinh hoảng, chủ động nhận sai giống như trước kia.

“Không phải đâu, mẹ ơi…” Cô vội vàng muốn sửa chữa, lại quên mất vườn hoa bí mật giữa hai chân mình còn kẹp chặt lấy một món đồ vật lạ lạnh lẽo, mỗi bước cô đi, đầu muỗng lập tức ở trong thịt lồn lẳng lơ rút ra ngoài một chút, một trận cảm giác vô cùng sung sướng từ nơi ở giữa hai chân truyền đến, gần như làm cho cô ngay cả đứng cũng đứng không vững.

Khoảng cách nửa mét ngắn ngủi, cô đi lảo đảo, đến khi cầm lấy ly sữa thì trán đã đầy mồ hôi, hai má cũng biến thành màu đỏ tươi xinh đẹp.

Dưới váy ngủ, một dòng nước trong veo như tơ bạc trong suốt dọc theo chân chảy xuống, dưới ánh đèn chiếu rọi, nó phản chiếu ra màu sắc mê người.

Hạ Sương nhìn thấy một màn sắc tình này, nghĩ đến vườn hoa bí mật đã chảy ra sợi tơ bạc ấy, cô ấy cảm thấy miệng khô lưỡi đắng một cách khó hiểu, thân dưới dần dần rục rịch và có phản ứng.

Mấy ngày nay Hạ Sương luôn không ngừng khiêu khích dục vọng của An Phù, làm sao cô ấy có thể không khát vọng cơ thể của An Phù được cơ chứ?

Khát vọng giống như đêm đó, đè An Phù ở dưới thân của mình rồi hôn môi, tách hai chân của An Phù ra, dùng cây gậy thịt dưới háng hung hăng đâm chọc cái lỗ nhỏ vừa chặt vừa nóng kia.

Bên giường, An Phù đứng ở nơi đó, hai chân kẹp chặt, đỏ mặt uống một hơi cạn sạch sữa trong ly.

Cô xoay người, hướng về phía người phụ nữ phía sau lộ ra một nụ cười nhợt nhạt. “Mẹ, con uống xong rồi.” Cho dù đã cùng mẹ nảy sinh mối quan hệ nhục dục cấm kỵ, cô vẫn giống y như cũ, vẫn là đứa con gái nghe lời lại hiểu chuyện kia, luôn hi vọng được mẹ khen ngợi, khích lệ.

Hạ Sương nhìn nụ cười ngoan ngoãn dịu hiền kia, chỗ đó của cô ấy đã cương cứng dữ dội hơn.

Ngọn lửa dục vọng bất thình lình làm cho giọng nói của cô ấy trở nên lạnh như băng hơn vài phần.

“Tại sao mẹ lại không thấy cái thìa dành cho ly sữa đâu?”

An Phù không nghĩ tới Hạ Sương sẽ hỏi vấn đề này, vẻ mặt của An Phù có chút kích động, cô lắc đầu, ánh mắt né tránh, hai gò má đỏ bừng trong sáng động lòng người, làm cho người ta không nhịn được muốn đụng một cái.

“Không, không có…”

“Hả?” Hạ Sương từng bước từng bước một tới gần cô, mãi cho đến khi cô ấy bước tới trước mặt An Phù mới dừng lại, “An Phù, con đừng nói dối mẹ.”

Gió đêm từ ngoài cửa sổ thổi qua, trái tim An Phù rơi xuống, trong thoáng chốc cô ngửi thấy một mùi cam quýt quen thuộc, đó là mùi trên người Hạ Sương.

Bình luận (0)

Để lại bình luận