Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Vị Ngọt Của Nhục Nhã
“Đừng… đừng mút nữa… làm ơn…” Bùi Yên khóc nấc, giọng nói run rẩy, mềm nhũn, hoàn toàn mất đi sức phản kháng.
Lâm Dịch Phong cười gằn trong cổ họng. Hắn rời khỏi đầu vú đã sưng đỏ, ướt đẫm nước bọt của hắn, nhưng không dừng lại. Hắn di chuyển xuống dưới.
Bàn tay hắn kéo tuột chiếc quần jean và mảnh vải lót cuối cùng của cô xuống.
“Xoạt!”
Nơi bí mật nhất của cô hoàn toàn phơi bày trong không gian chật hẹp.
“Xem em kìa,” hắn thì thầm, ánh mắt dán chặt vào. “Ướt sũng.”
Cửa mình cô sưng đỏ vì sự tàn phá đêm qua, nhưng giờ đây, nó lại đang rỉ ra dòng dâm thủy trong suốt. Cánh rừng nhỏ gần như không có, để lộ rõ hai mép thịt hồng hào, mọng nước.
Ngón tay thô ráp của hắn không chút do dự, chọc thẳng vào hột le (âm đế) của cô, bắt đầu day day.
“Không! Đừng chạm vào đó!” Bùi Yên hét lên, vặn vẹo thân mình. Cảm giác đó quá kỳ lạ, quá xấu hổ.
“Chính là chỗ này, đúng không?” Hắn cười tà ác. “Chỗ này làm em sướng, phải không?”
Ngón tay hắn trượt vào sâu hơn, tiến vào khe lồn ướt át. Nó nóng hổi và chật chội, kẹp chặt lấy ngón tay hắn.
Hắn nhìn vẻ mặt hoảng loạn cực độ, vừa xấu hổ vừa ửng hồng vì kích thích của cô. Một ý nghĩ bệnh hoạn còn hơn cả đêm qua nảy lên trong đầu hắn. Hắn sẽ khiến cô nếm trải sự nhục nhã tột cùng.
Hắn cúi đầu xuống, vùi mặt vào giữa hai chân cô.
Bùi Yên sững sờ. Cô biết hắn định làm gì.
“Không!!! Không được! Đồ bẩn thỉu! Tránh ra!” Cô hoảng loạn tột độ, hai chân đạp loạn xạ, cố kẹp chân lại.
Nhưng Lâm Dịch Phong đã dùng vai húc mạnh, tách hai đùi cô ra. Hắn giữ chặt lấy mông cô.
Và rồi… chiếc lưỡi nóng bỏng của hắn liếm dọc theo khe lồn.
“Á… ưm…” Bùi Yên cứng đờ người.
Hắn liếm hết dòng dâm thủy mặn chát của cô. Hắn dùng lưỡi tách hai mép lồn ra, tấn công thẳng vào hột le, vừa liếm vừa mút.
Cảm giác này… thật kinh tởm… thật ghê tởm…
Nhưng… tại sao…
Một luồng khoái cảm mà cô chưa bao giờ trong đời tưởng tượng được ập tới, mạnh mẽ như một cơn bão.
“Không… tha cho tôi… đừng… đừng liếm…” Cô khóc, cô van xin, nhưng cơ thể cô lại không nghe lời. Cô bắt đầu cong người lên, run rẩy.
Lưỡi hắn càng lúc càng nhanh, thúc vào rút ra khỏi cửa mình, mô phỏng lại động tác giao cấu.
“Ư… ư… A… Aaaa!”
Bùi Yên không thể kìm nén được nữa. Cô co giật mạnh, hai đùi run lên bần bật. Lồn cô thắt lại, rồi phun ra một luồng dâm thủy mạnh mẽ, bắn thẳng vào mặt hắn, vào miệng hắn.
Cô đã lên đỉnh. Bằng miệng của hắn.
Lâm Dịch Phong ngẩng mặt lên, liếm vết dâm thủy còn vương trên mép. Hắn cười, một nụ cười của kẻ chiến thắng.
Trong khi Bùi Yên vẫn còn đang co giật trong cơn cao trào nhục nhã, hắn tóm lấy cằm cô, hôn ngấu nghiến.
Hắn ép cô nuốt lấy chính thứ nước lồn của mình.
“Ngọt không, Yên Yên?” Hắn thì thầm, giọng khàn đặc. “Đây là vị của em đấy. Vị của sự dâm đãng.”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận