Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Lời Vạch Trần Gây Sốc
Chưa tìm thấy mình thì sẽ không kết hôn? Vì sự biến mất của mình mà anh ấy thà đạp đổ cuộc hôn nhân danh giá với Mục Tử Yên sao? Lâm Nhạc chấn động, lồng ngực như bị ai đập mạnh một búa. Chẳng phải lúc đó tình cảm giữa hai người họ mặn nồng đến mức rách rời sao? Anh ấy mù quáng tin tưởng ả ta vô điều kiện, mặc cho cô hết lời khóc lóc van xin cũng chẳng thèm lọt tai một chữ. Vậy mà tại sao… tại sao anh lại để ả ta mòn mỏi rục xương chờ đợi ròng rã suốt bảy năm trời mà không thèm ban cho một danh phận? Rốt cuộc trong cái đầu đầy mưu mô của Mộ Thần đang toan tính cái quái gì?
“Cô Helen, cô còn muốn khai thác thêm gì không ạ?” Trình Dư e dè hỏi khi thấy cô nghệt mặt ra. “À… không, cảm ơn anh.” Lâm Nhạc gượng cười lắc đầu.
Trình Dư gật nhẹ đầu, quay lưng cất bước. Nhưng chưa đi quá ba mét, anh lại chững lại, hít một hơi sâu rồi quay ngoắt trở lại. Là cánh tay phải trung thành, anh cảm thấy mình không thể trơ mắt đứng nhìn sếp lớn bị tình yêu hành hạ thêm nữa. Phải tháo gỡ cái nút thắt oan nghiệt này, nếu không lỡ một ngày chủ tịch nổi điên, người ăn đạn lạc đầu tiên chắc chắn là anh! “Lâm tiểu thư, chúng ta ra góc kia nói chuyện riêng một chút được không?” Trình Dư hạ giọng, đổi cách xưng hô đầy nghiêm túc.
Nghe Trình Dư gọi trúng tên thật của mình với vẻ mặt căng như dây đàn, Lâm Nhạc thoáng chần chừ, nhưng rồi cũng gật đầu. Hai người bước ra góc khuất ngoài hành lang vắng lặng. Lâm Nhạc khoanh tay, cố giữ nụ cười tự nhiên: “Có chuyện gì mà trợ lý Trình lại tỏ ra bí mật, nguy hiểm thế?”
“Lâm tiểu thư, tôi xin cô một lần thành thật trả lời tôi.” Mắt Trình Dư xoáy sâu vào cô. “Năm đó, rõ rành rành chính tay tôi đã tuồn chìa khóa phòng VIP của chủ tịch cho cô, và cô chắc chắn đã vào đó. Vậy tại sao… tại sao sáng hôm sau khi tỉnh dậy, người đàn bà cởi truồng nằm rên rỉ bên cạnh chủ tịch lại biến thành con ả Mục Tử Yên?”
Nhắc đến ký ức nhơ nhuốc của cái đêm xác thịt cuồng loạn năm xưa, nụ cười trên môi Lâm Nhạc vụt tắt ngấm. Da gà cô nổi rần rần. Cảm giác đau đớn khi cự vật to lớn của anh xé rách màng trinh của cô, tiếng thở dốc ướt át dâm loạn cứ thế dội về. Cô quay mặt đi, ánh mắt né tránh đầy bối rối: “Chuyện rách nát đã qua lâu như thế rồi, anh lôi mồ cuốc mả lên nhắc lại làm cái gì?”
“Lâm tiểu thư! Tôi biết bảy năm trước cô tuyệt vọng trốn chạy là vì ngỡ rằng chủ tịch đã ăn nằm xơi tái Mục Tử Yên. Nhưng cô lầm to rồi! Chủ tịch Mộ chưa từng, và sẽ không bao giờ có lấy nửa tia nhục dục hay tình cảm nào với cô ả đó. Bảy năm qua, chủ tịch sống dở chết dở, ngày đêm điên cuồng lật tung đất nước để tìm kiếm cô. Chủ tịch thật sự rất, rất yêu cô!”
“Anh nói ra mấy lời ngôn tình sến sẩm này với tôi thì có tác dụng gì?” Lâm Nhạc cắn môi chua chát. “Dù sao thì ván đã đóng thuyền, mỗi người đều đã có mảnh đời riêng. Chọc ngoáy lại quá khứ bẩn thỉu đó chỉ làm cho cả ba người thêm nhục nhã đau đớn mà thôi.”
“Tôi không tin là tim cô đã chết lặng với chủ tịch! Người ngoài nhìn vào không hiểu, nhưng tôi là kẻ kề vai sát cánh thì tôi rõ mười mươi. Mặc kệ ngoài miệng chủ tịch cắn càn, sỉ nhục, nhưng trong tâm khảm, anh ấy đau đớn như bị dao cứa. Suốt bảy năm trời bốc hơi của cô, anh ấy tự biến mình thành con thú hoang tàn tạ. Ban ngày vùi đầu vào công việc để làm tê liệt não bộ, ban đêm lại nốc rượu mạnh như uống nước lã để mượn hơi men mà mộng du. Thậm chí trong những cơn say khướt thèm khát nhục dục, miệng anh ấy vẫn gào thét tên cô! Một người đàn ông si tình, khao khát cô đến mức đó, cô còn định nhắm mắt làm ngơ đến bao giờ?”
Chú ấy thật sự gục ngã đau đớn vì mình? Chú ấy hành hạ bản thân đến thân tàn ma dại vì sự bỏ đi của mình sao? Ý của trợ lý Trình là… Mộ Thần cũng nảy sinh thứ tình cảm xác thịt, nam nữ với cô sao? Không! Không thể nào! Chắc chắn chú ấy chỉ tự dằn vặt vì chưa hoàn thành lời hứa bảo vệ mình với ba dưới suối vàng. Trong đầu chú ấy, mình muôn đời chỉ là một con cháu gái hờ phiền phức!
“Trợ lý Trình đang vẽ vời cho rằng chú ấy có tình cảm dục vọng với tôi sao? Vậy thì anh lại ảo tưởng sức mạnh rồi. Trước nay chú ấy vẫn bảo thủ như thế, đối với tôi chỉ là nghĩa vụ trông trẻ trả nợ ân tình cho ba tôi, hoàn toàn không dính dáng một cắc tình yêu trai gái nào sất. Trái tim tôi bây giờ đã nguội lạnh, tôi đã có cuộc sống riêng, gia đình riêng, xin anh cút đi và đừng nhắc lại chuyện tồi tệ này nữa.” Lâm Nhạc tức giận gắt lên.
Cô quay phắt lưng toan bỏ đi, nhưng câu nói sắc như dao mổ của Trình Dư vang lên, đóng đinh gót chân cô xuống sàn: “Tôi không mù đâu Lâm tiểu thư. Nếu tôi đoán không lầm, hai đứa nhóc sinh đôi kia chính là kết tinh nhục dục rực lửa của cái đêm bảy năm trước giữa cô và chủ tịch Mộ. Cô định giấu cái thai tạp… à nhầm, cái huyết thống Mộ gia này đến bao giờ?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận