Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Nhạc nhìn thoáng qua cô, nhe răng nhếch miệng ý cười dần dần tràn đầy.

Ngành kỹ thuật lâm nghiệp cũng không nhẹ nhàng, cuối tuầngiao sư muốn mang theo vài học sinh đi lên núi thăm dò,co cũng được coi là một trong những học sinh mũi nhọn, mang ai đi thì ắt là cũng không thể thiếu cô.

Nhưng hiển nhiên cô đã quên trận tra tấn đêm qua, Tạ Viễn Lâm làm tình cuồng dã, đem cô làmđến ngất xĩu, buổi sáng bị điện thoại đánh thức, mới nhớ tới hôm nay phải lên núi.

Cô nhìn nhìn thời gian, còn một giờ để chuẩn bị, cố nén đau nhức ở chân từ trên giường bò dậy, trong nháy mắt tất cả tinh dịch bên trong đều tuôn chảy ra ,càng ngày càng nhiều, trên đường khập khiễng đi đến phòng vệ sinh , tinh dịch mơ hồ chảy đầy đất.

Vô luận tắm sạch sẽ bao nhiêu lần, nhưng bởi vì tinh dịch bắn quá sâu, căn bản moi không ra hết được, chỉ có thể chờ nó tự mình chảy ra, nên cô lót không ít giấy vệ sinh ở trong quần lót, mới xem là tạm thời được giải quyết.

Chờ tắm xong đi ra , Tạ Viễn Lâm sớm đã tỉnh, tóc xoã tung lộn xộn hỗn độn, có một cổ phong vị lười biếng , buồn ngủ mông lung gãi tóc, nửa người trên lỏa lồ từng khối cơ bụng rõ ràng, đứng dậy đi tới cạnh cô, “Dậy sớm như vậy làm gì?”

Người đàn ông cao lớn chắn ở trước mặt cô, nháy mắt sinh ra cảm giác áp lực .

Cô cố sức nhón mũi chân ôm lấy cổ hắn, đỉnh đầu vừa chạm đến cằm hắn, khinh thanh tế ngữ nói.

“Em hôm nay phải đi theo giáo sự vào trong núi làm nghiên cứu, buổi chiều sẽ trở về, hoặc là lão công anh tới đón em.”

Ngón tay cố ý vẽ vòng quanh trên xương quai xanh hắn, tươi cười xinh đẹp quyến rũ , hắn biết cô đang câu dẫn hắn, đánh một cái lên cái mông vết thương chồng, cô vì đau mà nhắm chặt mặt rúc sâu vào lòng ngực hắn .

“Bị tôi làm thành như vậy, còn có thể đi leo núi? Xem ra là thể lực tràn đầy, đêm nay trở về tiếp tục làm.”

Cô biết hắn đã đồng ý để cô đi , hôn lên môi mỏng lạnh băng của hắn, híp mắt cười, “Em chờ lão công làm chết em.”

“Như em mong muốn.” Trong giọng nói của hắn chứa không ít trào phúng.

Đêm nay đại khái là sẽ không dễ chịu, phải nghĩ biện pháp tránh thoát đi mới được.

Giáo sư là một phụ nữ hơn 50 tuổi hòa ái dễ gần , mắt mang kính lão, cả đời làm nghiên cứu lâm nghiệp, đến sa mạc làm công ích trồng cây, bà là một trong những giáo sư lãnh đạo được mọi người kính yêu, bởi vì bà họ Vu, nên học sinh thống nhất gọi bà là với biệt danh “đạo sư”.

Trên đường chuẩn bị đi vào trong núi, giáo sư cùng cô kiểm tra lại dụng cụ mang theo, người một h phía lái xe chính là một ọc đệ ngồi trong đội nghiên cứu sinh, quay đầu nhìn cô nói, “Học tỷ, chị ăn cơm sáng chưa? Sáng nay “đạo sư” mang theo bữa sáng cho chúng ta , ghế sau còn để cho chị một phần.”

“Ai u nhìn trí nhớ của cô này, chỉ lo cùn em nói chuyện, quên mất chuyện bữa sáng .”

“Không có việc gì,để em.” Cô vội vàng ngăn giao sư lại, duỗi tay đem túi bữa sáng kia lấy lại đây.

Giáo cười rộ lên, nếp nhăn ở khóe mắt nheo lại với nhau, dung mạo hiền từ làm những người khác cũng cầm lòng không đậu mà cười theo, “Nhìn xương cốt gầy yếu này của em đi, lão công sau khi kết hôn cũng không đem em nuôi béo được sao, nhớ điều dưỡng thân mình tốt lên mốt chút rồi hẳn có đứa bé , nếu còn gầy yếu như vậy thì đối thân thể em sẽ là gánh nặng.”

Cô cười cười, “Cô không cần lo lắng cho em, là do em ăn mà không mập.”

“A? Học tỷ kết hôn?”

Người trong xe bị đề tài này khơi mào hứng thú, “Cậu vừa tới còn chưa rõ lắm, hai tháng trước Miêu Vãn liền cùng lão công đi lãnh chứng rồi, mỗi ngày tan học đều sẽ có người đến đón,thật là ân ái.”

“Ứng với câu nói, một ngày không gặp như cách ba thu, sau khi có lão công, rất hiếm khi ìm thấy người ở phòng thí nghiệm .”

Bình luận (0)

Để lại bình luận