Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thôi được rồi… Người con gái thở dài, buông lỏng cơ thể, ngã người ra phía sau gối mềm. Chỉ cần hắn không cắn nàng, không làm chuyện đó, thì hắn muốn làm gì thì làm. Coi như massage miễn phí vậy.
Nàng chăm chú nhìn cái đầu với mái tóc màu xám bạc mềm mượt như nhung đang cọ tới cọ lui trước ngực, trước bụng mình. Bỗng nhiên, nàng không kìm lòng được, đưa tay lên xoa xoa mái tóc ấy. Cảm giác thật sự rất thích tay.
Cứ coi như đang nuôi một con chó to xác, hay nhõng nhẽo đi. Nàng tự trấn an, tự “tẩy não” mình như thế cho dễ sống.
Vì muốn bảo vệ “nguồn thức ăn” thơm ngon, dẻo mềm của mình, con “chó bự” này đã bao vây nàng trong lãnh thổ riêng biệt của nó. Nó xua đuổi hết tất cả những sinh vật lạ, những mối nguy hiểm tiềm tàng có thể gây hại đến cho nàng ra xa.
Nhưng hắn đã quên mất một chuyện quan trọng hơn cả: đó là cũng phải đề phòng chính bản thân hắn nữa.
Đã không biết bao nhiêu lần, Bạch Mộc chứng kiến đôi đồng tử của hắn đột ngột chuyển sang màu đỏ thẫm rực lửa chẳng rõ nguyên do. Nàng không biết tại sao hắn lại như thế. Lần nào lên cơn, hắn cũng say mê đè chặt nàng xuống, dính sát vào người nàng, hít hà mùi hương điên cuồng như một kẻ nghiện thuốc, như một kẻ lụy tình đến mất trí.
Mỗi lần như thế, nàng đều sợ đến dựng tóc gáy, nằm im thin thít chẳng dám nhúc nhích, chỉ sợ kích động hắn cắn một phát là đi tong cái mạng nhỏ.
Mặc dù rất đáng sợ, nhưng lần nào Luis cũng giữ được sự tự chủ kinh người của mình vào phút chót. Thế nên dần dà, Bạch Mộc cũng quen, không còn sợ hãi tột độ như trước nữa.
Ví dụ như hôm nay. Nàng đang dựa vào đầu giường, thảnh thơi đọc một cuốn tiểu thuyết ghi chép về chuyến du hành của một nhà thám hiểm vĩ đại nào đó.
Góc chăn bông bị trượt xuống mặt đất lạnh. Bạch Mộc thấy thế, theo bản năng giơ chân lên định khều nó lên.
Chăn bông đã được kéo lên giường. Nhưng trên người nàng cũng xuất hiện thêm một thứ khác nặng trịch.
Bạch Mộc: “…”
Nàng giơ tay đẩy đẩy cái “tảng đá” lạnh ngắt trên người ra. Hắn không nhúc nhích dù chỉ một li.
“… Em không thở được. Nặng quá.” Nàng than thở.
Hắn hơi nhích người lên một chút, tạo chút không gian cho nàng hô hấp.
Bạch Mộc nhìn thấy quầng thâm nhàn nhạt dưới mắt hắn. Vì nằm trên làn da trắng bệch, không tì vết nên quầng thâm ấy trông đặc biệt nổi bật, khiến hắn trông có vẻ mệt mỏi và tiều tụy.
Nàng chợt nhận ra rằng, đối với những sinh vật sống về đêm như ma cà rồng, việc thức giấc vào ban ngày cũng giống như con người thức trắng đêm vậy. Rất hại sức khỏe và mệt mỏi.
Người con gái suy nghĩ một chút, lòng dấy lên chút thương cảm, khe khẽ bảo: “Hay là chàng ngủ một giấc đi? Đừng thức nữa.”
“…” Hắn im lặng nhìn nàng.
“Em sẽ không chạy lung tung đâu. Em hứa đấy.”
Luis suy tư một hồi, đôi mắt đỏ lim dim. Sau cùng, hắn cúi đầu, hôn chụt lên môi nàng một cái, ậm ừ phát ra những âm tiết mơ hồ trong cổ họng: “Thơm… Ngủ cùng…”
Nhìn vào ánh mắt đỏ tươi lờ đờ kia của hắn, Bạch Mộc quyết định chấm dứt cuộc trò chuyện “ông nói gà bà nói vịt” này. Nàng im lặng, chỉnh lại góc chăn, để hắn gối đầu lên đùi mình mà ngủ.
________________

Năm ngày sau.
Bạch Mộc cuối cùng cũng được “tha bổng”, bình yên vô sự trở về tổ ấm nhỏ bé của mình. Nàng gặp lại Aumont – người mà nàng đã lâu không gặp.
Gã quản gia vẫn bưng mâm đồ ăn đến đúng giờ như thường lệ. Hôm nay, tâm tình Bạch Mộc rất tốt vì được tự do, nên nàng vui vẻ chủ động vẫy tay chào hỏi gã.
Nhưng trái ngược với sự vui vẻ của nàng, trạng thái của Aumont lại đen sì sì. Bản mặt gã hầm hầm, nhăn nhó như thể ai đó vừa quỵt của gã tám vạn nhân dân tệ vậy.
“À… Ngươi khỏe không?” Nàng ngập ngừng hỏi.
“Đương nhiên là khỏe rồi. Khỏe lắm.”
Gã ngoài cười nhưng trong không cười, nghiến răng nghiến lợi đáp trả chậm rãi: “Không thì ngài cứ thử sống chung với bọn người làm ngu ngốc, chậm chạp kia tầm năm ngày xem…”
Gã dừng lại một chút để lấy hơi, rồi lại tiếp tục xả cơn giận đầy ẩn ý: “…Nhất định tâm trạng của ngài sẽ rất tốt, rất tuyệt vời cho mà xem.”
“…” Bạch Mộc câm nín, quyết định cắm cúi ăn cho lành.
________________

Đêm đó.
Lâu lắm rồi người con gái mới được thả mình thư giãn trên chiếc giường quen thuộc của mình. Không còn hơi lạnh của ma cà rồng, không còn cảm giác bị đè nén. Nàng tắm nước ấm thật lâu, gột rửa hết mọi mệt mỏi, rồi thoải mái chìm vào giấc ngủ sâu đến tận sáng hôm sau.
Tiếng nước nhỏ giọt thánh thót ngoài cửa sổ đánh thức nàng dậy. Những bông tuyết đọng trên cành cây bắt đầu tan chảy dưới ánh nắng ấm áp, nhỏ giọt xuống làm ướt đẫm mảnh đất khô cằn bên dưới.
Bạch Mộc mở toang cửa sổ, hít một hơi thật sâu không khí trong lành. Nàng nhìn ra vách tường thành cao ngất, say sưa ngắm cảnh. Bỗng nhiên, nàng ngẩn người ra.
Trên nền đất ẩm ướt, nàng nhìn thấy một dấu vết bánh xe ngựa mờ nhạt nhưng còn rất mới. Dấu bánh xe này kéo dài từ cổng chính, dẫn thẳng vào khu vực phòng bếp phía sau cánh cửa bí mật.
Tim nàng đập thình thịch.
Nàng ngay lập tức vén váy lên, không kịp xỏ giày tử tế, chạy như điên xuống lầu.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận