Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dung Cẩn bất ngờ “A” một tiếng, thân thể căng thẳng, đưa tay nắm tóc Phó Quân.
Phó Quân rê đầu lưỡi liếʍ liếʍ nhũ hoa mềm mềm màu hồng phấn, môi mỏng bao quanh nhũ hoa vừa mυ”ŧ vừa nuốt.
Cùng lúc đó, lòng bàn tay bao phủ một bên bị lạnh nhạt kia, tùy ý xoa bóp đè ép, để phần thịt mềm mại không ngừng ở trong tay thay đổi hình dạng.
Dung Cẩn khó nhịn cắn môi, một tay nắm tóc anh, một tay đặt lên tay anh đang bóp ngực mình, không biết là muốn ngăn cản anh hay là muốn nhiều hơn.
Chỉ cảm thấy anh làm cô cực kỳ thoải mái, trong cơ thể lại càng trống rỗng, rất muốn bị thứ gì đó lấp đầy.
Phó Quân thấy cô đang nhẫn nhịn, nhổm lên trên hôn một cái lên môi cô, giọng điệu có chút ra lệnh nói: “Rên lên.”
Dung Cẩn không làm theo, tay Phó Quân mò xuống cách một lớp qυầи ɭóŧ của cô, ấn mạnh vào hoa tâm.
Dung Cẩn trong nháy mắt phát ra một tiếng rên chói tai cao vυ”t, cơ thể không tự chủ run lên.
Phó Quân tay sờ thấy một vùng trơn nhẵn, cười khẽ một tiếng, cởi xuống lớp vải đang che đậy cuối cùng của Dung Cẩn.
Ngón tay vuốt ve phần thịt trơn bóng của cô khiến Dung Cẩn cả người run lên.
Phó Quân là lần đầu tiên làm chuyện này, ngoại trừ việc không thể kìm lòng gặm nhấm cơ tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ dưới thân một phen, cũng không rõ các bước dạo đầu lắm.
Thấy cô đang nhịn rất cực khổ, anh đưa tay lên thắt lưng, “Lạch cạch” một tiếng, tiếng thắt lưng bị mở ra vang lên.
Phó Quân đứng dậy cởϊ qυầи và qυầи ɭóŧ ra.
Thấy anh rời đi, Dung Cẩn cau mày tỏ vẻ bất mãn, ngồi dậy kéo cánh tay Phó Quân kéo anh xuống.
Phó Quân kịp thời chống trên mặt giường mới không khiến mình đập trúng cô.
Dung Cẩn há mồm ngậm lỗ tai gần trong gang tấc của anh, hai chân quấn lấy eo anh, giọng nói ướŧ áŧ khiến người ta ngứa ngáy: “Cho tôi đi.”
Phó Quân nhíu mày, nóng bỏng ấn lên mật huyệt của cô hỏi: “Muốn cái gì?”
Dung Cẩn không nhận ra tính nguy hiểm của vật lớn dưới thân anh kia, chỉ cảm thấy đó là thứ cứu mạng cô, ưỡn người tiến lên: “Muốn anh.”
Phó Quân lui về phía sau mười xăng ti mét: “Tôi là ai?”
Dung Cẩn thở phì phò cắn anh một cái: “Phó Quân!”
Phó Quân rít lên một tiếng, nhận được đáp án mình muốn, không chần chờ nữa, động thân đưa vào.
“A!”
“Hừ!”
Hai người đồng thời rên lên một tiếng.
Dung Cẩn không ngờ lại đau như vậy, Phó Quân không ngờ lại chặt như vậy.
Dù cho mật huyệt bên trong đã ướŧ áŧ đủ, anh cũng chỉ mới cho vào nửa bao qυყ đầυ đã bị kẹt lại.
Tiến vào bộ phận kia thật ẩm ướt nóng chặt có nội bích kẹp lấy, mυ”ŧ lấy, giống như là muốn đem linh hồn của anh cũng hút đi theo, anh thiếu chút nữa đã không nhịn được.
Dung Cẩn đau đến mức nhíu mày, đẩy vai anh nói: “Đau quá! Anh rút ra đi!”
Phó Quân bóp eo cô nói: “Tôi cũng không dễ chịu, em cũng không muốn tiếp tục khó chịu nữa, nhịn một chút nhé.”
Sau đó thẳng thừng nhét hết vào.
“Á!” Dung Cẩn cắn mạnh môi dưới, cảm giác đau như bị xé rách truyền đến, cô bị đau đến choáng váng.
Chủ nhân thân thể này không phải là không chịu nổi nữa rồi sao? Sao lại làm chuyện này mà vẫn còn đau như vậy?

Bình luận (0)

Để lại bình luận