Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Đe Dọa Trong Không Gian Hẹp
“Bây giờ có đứng lên không?” Bạch Hiển lặp lại, sự nghiêm túc trong mắt hắn không phải là giả.
Bạch Vi cứng họng. Cô không còn là cô gái nhỏ được nuông chiều nữa. Cô nhận ra, sự phản kháng của mình quá yếu ớt.
Cô tức giận đứng dậy, không thèm nhìn hắn, tự mình đi thẳng ra xe. Cô mở cửa ghế phụ, ngồi vào, rồi đóng sầm cửa lại, tạo ra một tiếng động lớn trong bãi đỗ xe yên tĩnh.
Bạch Hiển đi vòng qua, mở cửa ghế lái. Hắn nhìn bộ dạng xù lông của cô, khóe miệng nhếch lên một nụ cười gần như là thích thú. Em gái hắn đang tức giận, muốn tạo phản, nhưng lại không dám.
Hắn không vội khởi động xe. Hắn mở cửa xe bên ghế phụ ra.
“Em…”
Hắn khom người, tiến sát vào cô. Không gian chật hẹp của chiếc xe lập tức bị lấp đầy bởi hơi thở và mùi hương của hắn. Bạch Vi nín thở, ép sát người vào cửa.
Hắn vươn tay qua người cô, kéo dây an toàn. “Anh đã nói với em bao nhiêu lần, lên xe là phải thắt đai an toàn.” Giọng hắn trầm thấp, ôn nhu, nhưng lại khiến cô sởn gai ốc.
“Anh một chút cũng đều không thương em!” Bạch Vi đột nhiên bật khóc, hốc mắt đỏ ửng. “Anh chỉ biết bắt nạt em! Anh còn quản em cài dây hay không cài làm gì?”
Bạch Hiển dừng động tác. Hắn nghiêng đầu, khuôn mặt anh tuấn chỉ cách cô vài centimet. “Anh như thế nào là không thương em? Là em vô duyên vô cớ giận anh.”
“Em vô duyên vô cớ?” Cô như bị kích động. “Vậy vừa rồi là ai nói muốn… muốn làm ‘cái kia’ với em? Đêm qua là ai… là ai cắn ngực em? Là ai đưa tay vào… vào quần em? Anh… anh…”
Mặt cô đỏ bừng, cô không thể nói tiếp.
“Anh vừa mới nói cái gì?” Hắn hỏi lại, ánh mắt tối sầm, không một chút xấu hổ. Hắn cố ý ép cô. “Anh nói là… muốn anh thao em?”
“A! Anh còn nói!” Bạch Vi hoảng sợ, duỗi tay bịt chặt miệng hắn lại. “Không được nói! Về sau không được nói như thế nữa!”
Bàn tay hắn nắm lấy cổ tay cô, kéo xuống. Đôi mắt hắn híp lại, đầy nguy hiểm. “Liền vì cái này? Vi Vi, em nghĩ anh nói đùa sao? Em cho rằng anh cấm dục bao nhiêu năm nay là vui vẻ lắm sao?”
Hắn đột ngột bóp lấy cằm cô, nghiêng qua, ngậm lấy môi cô. Đó là một nụ hôn trừng phạt, thô bạo và nghiền áp. Hắn cắn mút môi cô đến khi cảm nhận được vị máu tanh nhàn nhạt.
Hắn buông cô ra, nhưng không lùi lại. Hắn kề sát vành tai cô, bờ môi nóng rực của hắn dính đầy nước bọt của cả hai. Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc và đầy uy hiếp:
“Từ lúc nào mà gan em lớn như vậy? Vi Vi, nghe cho rõ đây. Về sau, nếu em còn dám vì chuyện này mà tức giận lung tung, nếu em còn dám ngồi bệt xuống đất ăn vạ với anh…”
Hắn dừng lại, liếm nhẹ vành tai cô.
“Anh liền không chỉ nói. Anh sẽ làm cho em xem. Anh sẽ biến nó thành sự thật. Ngay tại chỗ. Em có tin không?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận