Chương 28

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 28

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Màn đêm chứng giám
Hắn nói tối nay phải ăn mừng. Hắn đưa cô đến một nhà hàng món Âu sang trọng, nơi mà một bữa ăn bằng cả tháng lương của cô ở quê. Ánh nến lung linh, tiếng nhạc violin du dương. Thư Tâm cảm thấy mình lạc lõng. Cô giống như cô bé Lọ Lem, nhưng cô biết rõ, khi đồng hồ điểm, cô không chạy trốn khỏi hoàng tử, mà là chạy về với tội lỗi.
“Thích không?” Lăng Thiệu rót rượu vang cho cô.
“Nơi này… đắt tiền quá.”
“Không có gì là quá đắt cho em.” Hắn nâng ly, ánh mắt xoáy sâu vào cô. “Mừng em có công việc mới. Mừng em… thuộc về anh.”
Thư Tâm run rẩy nâng ly. Cô uống một ngụm, vị rượu chát đắng, nhưng khi xuống đến cổ họng lại hóa thành một vị ngọt mê đắm.
Bữa tối kết thúc, hắn không đưa cô về nhà. Hắn lái xe đến một bãi đỗ xe tối tăm gần một công trường đang xây dở. Xung quanh vắng lặng, chỉ có ánh đèn vàng vọt từ xa.
“Lăng Thiệu, chúng ta về đi…”
Hắn tắt máy. Sự im lặng đột ngột trở nên đáng sợ. Hắn quay sang cô, tháo dây an toàn của cô ra.
“Tống Văn gọi,” hắn nói, giọng bình thản, “Cô ấy nói sẽ về trễ. Bạn cô ấy rủ đi hát.”
Thư Tâm nín thở.
“Chúng ta có nhiều thời gian.” Hắn nói, và hắn hôn cô.
Nụ hôn này khác hẳn. Nó chậm rãi, thăm dò, nhưng đầy uy hiếp. Hắn ngả ghế của cô ra sau, trườn người lên, đè nặng lên cơ thể cô.
“Em biết anh muốn làm gì ở đây không?” hắn thì thầm, tay luồn vào dưới váy cô.
“Đừng… Lăng Thiệu, sẽ có người…”
“Sẽ không ai thấy.” Hắn cắn nhẹ vào dái tai cô. “Anh muốn em ngay bây giờ. Ở nơi công cộng. Anh muốn em biết rằng, bất cứ khi nào anh muốn, em đều phải sẵn sàng.”
Đây là sự chiếm hữu, trần trụi và tàn nhẫn.
Không gian chật hẹp của chiếc xe khiến mọi cảm giác trở nên mãnh liệt. Mùi da thuộc, mùi nước hoa của hắn, và mùi hoảng sợ của cô. Hắn không cởi đồ cô. Hắn chỉ kéo chiếc quần lót mỏng manh của cô sang một bên.
Hắn vào cô, chậm rãi, gần như tra tấn. Thư Tâm cắn chặt mu bàn tay mình.
Đột nhiên, một chùm đèn pha sáng rực quét qua. Một chiếc xe khác đang tiến vào bãi đỗ.
Thư Tâm cứng đờ người. Cô cố đẩy hắn ra.
“Không… dừng lại!”
Lăng Thiệu cười khẽ. Hắn không dừng lại. Hắn giữ chặt lấy hông cô, và khi chiếc xe kia đi lướt qua họ, hắn thúc một cú thật sâu.
“A!”
Tiếng rên tuyệt vọng của cô bị nuốt chửng. Chiếc xe kia đi khuất. Nỗi sợ hãi tột độ biến thành một cơn khoái cảm không thể kiểm soát. Cô co giật, bấu chặt lấy ghế.
Hắn thao cô, không nhanh, nhưng từng nhịp đều nặng nề, như thể đang đóng dấu lên linh hồn cô. Hắn muốn cô nhớ mãi cái cảm giác này: cảm giác làm tình trong nỗi sợ hãi bị bại lộ.
Khi hắn kết thúc, cô nằm rũ rượi. Hắn kéo cô ngồi dậy, thản nhiên chỉnh lại váy áo cho cô.
“Ngoan lắm,” hắn nói, hôn lên trán cô, như thể vừa ban thưởng cho một con thú cưng. “Về nhà thôi.”
Thư Tâm nhìn ra ngoài cửa sổ, nước mắt lặng lẽ rơi. Cô không còn là cô nữa rồi.

Bình luận (0)

Để lại bình luận