Chương 280

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 280

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Cửu tử nhất sinh
Xung quanh có đệ tử Thiên Vân Kiếm Tông, bọn họ thấy nàng thì vui mừng đến gần, muốn nói gì đó, nhưng lại bị tiếng lòng nghiêm túc của nàng dọa lui.
[Sao lại là sư muội?]
Lông mày Nam Hi bất giác nhíu lại, lật lại cốt truyện lần nữa.
[Theo cốt truyện, đáng lẽ là sau khi ta bị đuổi khỏi tông môn thì sư muội mới đột phá Nguyên Anh kỳ, nhưng tình trạng của muội ấy hoàn toàn không thích hợp để đột phá.]
Sau khi rõ ràng tình hình, lòng nàng càng thêm nặng nề.
Lý Vân Tranh cũng chú ý đến Nam Hi vì tiếng lòng. Nàng ấy liền bay về phía nàng, sau đó cúi đầu nhẹ nhàng nói: “Có lẽ là tâm cảnh thay đổi nên đã đột ngột đột phá bình cảnh, đợt đột phá này cũng không thể kìm nén.”

Thật ra tâm cảnh của Lạc Đình Vân sẽ không bị kẹt ở Nguyên Anh kỳ này, ít nhất đến Hóa Thần kỳ mới bị kẹt lại, nhưng tâm cảnh thay đổi kéo theo tu vi vận động, tuôn trào liền một hơi, đến mức Lạc Đình Vân không thể kìm nén.
… Chỉ là xem ra Lạc Đình Vân cũng không có ý định kìm nén.
Nghe vậy, Nam Hi khẽ thở ra, không muốn để người khác nhận ra sự khác lạ của mình, nàng giãn lông mày ra, nói: “Đây là chuyện tốt.”
Thật ra ngay cả Nam Hi cũng rất khó nói liệu chuyện này là tốt hay xấu.
Tiến giai Nguyên Anh tất nhiên là chuyện tốt, nhưng trong cốt truyện, Lạc Đình Vân tiến giai đi kèm với việc bệnh ẩn phát tác, đúng lúc tử kiếp ập đến.
Tóm lại là cực kỳ nguy hiểm, cửu tử nhất sinh.
Dù may mắn sống sót thì chàng cũng sẽ trọng thương, căn cốt bị hủy hoại, chìm vào giấc ngủ dài, cho đến khi cơ thể hồi phục hoàn toàn mới tỉnh lại.
Sau đó lại kéo theo một loạt cốt truyện tiếp theo.
Trong lúc Nam Hi im lặng, mọi người lại đổ dồn ánh mắt về phía Lạc Đình Vân.
Lôi kiếp của Nguyên Anh kỳ là Nhị Cửu, lúc này mới đánh đến đạo thứ bảy, từ tình trạng tĩnh lặng sau lôi kiếp, mọi người có thể thấy lúc này sắc mặt của Lạc Đình Vân còn chưa có vẻ gì là đau đớn mà vẫn bình tĩnh như trước.
Có vẻ như cảm nhận được gì đó, một lát sau, Lạc Đình Vân lại nhìn về phía Nam Hi. Thấy nàng, chàng còn hơi cong môi, mỉm cười với nàng.
Nam Hi ngẩn ra, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng bất giác thả lỏng một chút.
Lúc này Lạc Đình Vân đang nghĩ gì? Có lẽ nghĩ rất nhiều, hoặc cũng có lẽ không nghĩ gì cả. Thấy Nam Hi, lòng chàng bình tĩnh hơn, quay đầu lại nhìn lôi kiếp đang cuồn cuộn, đôi mắt khẽ chớp.
Thật ra mặc dù Nam Hi chưa bao giờ nói nhưng Lý Vân Tranh đã nói cho chàng biết cốt truyện của mình.
Cốt truyện gì nhỉ, chính là khi lôi kiếp Nguyên Anh đến, chàng sẽ phải đối phó với tử kiếp của mình.
Trong cốt truyện nói chàng vượt qua lôi kiếp, nhưng không nói cuối cùng chàng có còn sống hay không, tóm lại là cực kỳ nguy hiểm. Trước đó Lạc Đình Vân luôn chần chừ, do dự, định bụng tìm một thời điểm tốt để đối phó.
Nhưng ngay khi tâm cảnh thay đổi, chàng đã không muốn đợi nữa.
Chàng nhất định phải vượt qua tử kiếp này.
Chàng muốn sống, quét sạch những trở ngại trong số phận, tương lai muốn được sống thoải mái, đối diện với người bằng diện mạo thật, không còn giấu diếm sư tỷ.
Chàng muốn trở nên mạnh mẽ, đuổi theo bước chân của sư tỷ.
Trong mắt chàng phản chiếu ánh sáng chói lóa của thiên lôi, lông mi của Lạc Đình Vân khẽ run.
Chàng đột nhiên cảm thấy cơn đau đớn xâm nhập vào tứ chi, cuối cùng không nhịn được nhíu mày, nhưng chỉ là nhịn đau chứ trong mắt không có chút hốt hoảng và sợ hãi nào.
Lúc này ngoài thành đã không còn nhìn thấy nhiều linh thú. Sau đó Nam Hi chú ý đến cảnh trống trải và tiêu điều bên ngoài, còn thở phào nhẹ nhõm một chút.
Nàng đã ngủ hơn một ngày, bỏ lỡ lúc làn sóng linh thú rút lui.
Nhưng chính vì làn sóng linh thú rút lui nên lúc này chúng còn đang ở ngoài thành hoặc trên tường thành, đều đang nhìn Lạc Đình Vân tiến giai.
Ban đầu không ai nhận ra Lạc Đình Vân có gì bất thường, dù sao dưới lôi kiếp, tình trạng một người có tệ đến đâu cũng là rất bình thường.
Nam Hi là người đầu tiên nhận ra Lạc Đình Vân không ổn, có lẽ vì biết nhiều hơn người khác một chút nên khi nhận ra những dấu hiệu không rõ ràng của Lạc Đình Vân, trái tim nàng liền căng thẳng vô cùng.
Ánh mắt nàng dán chặt vào Lạc Đình Vân, lúc này Nam Hi có phần hy vọng là thần kinh mình nhạy cảm chứ thật ra Lạc Đình Vân không sao.
Nhưng đến đạo lôi kiếp thứ mười, thứ mười một, sự bất thường của Lạc Đình Vân đã trở nên rõ ràng, đôi mắt chàng nheo lại, môi trắng bệch.
Trán và đầu mũi toát ra những giọt mồ hôi không nên xuất hiện khi độ kiếp.
Đáng lý sau một đạo lôi kiếp đi qua sẽ là lúc dưỡng thương, chuẩn bị đón đạo lôi kiếp tiếp theo, nhưng cơ thể Lạc Đình Vân vẫn run rẩy không ngừng.
Bên tai Nam Hi vang lên những lời bàn tán nhỏ to của người khác.

Bình luận (0)

Để lại bình luận