Chương 280

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 280

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đường Noãn không khỏi thò đầu nhìn sang, chỉ thấy áo sơ mi của Tạ Phi Triết bị đổi sắc không thể nhìn nổi nữa, trên mặt trên tóc đều là bọt bia bị phun ra ngoài, trong nháy mắt anh ta vừa bật chốt ra, Diệp Thù Yến đã đưa tay đẩy anh ta ra… Diệp Thù Yến xoay người, thản nhiên nói: “Bẩn quá, nhanh về thay đồ đi.”
Tạ Phi Triết: . . . Anh ta thực sự tức đến mức buồn cười: “Quả nhiên vẫn là cậu, Diệp sát thủ.”
Anh ta có bệnh thích sạch sẽ, giờ cảm thấy cực kỳ khó chịu, vội vàng chào hỏi với Đường Noãn rồi đi về. Diệp Thù Yến cúi đầu nhìn Đường Noãn, thay cô chào hỏi người của đoàn đội, rồi kéo cô đi vào phòng làm việc. Động tác vừa nãy của Tạ Phi Triết thực sự quá nhanh, Diệp Thù Yến chỉ kịp đẩy tay anh ta ra rồi xoay người chắn trước người Đường Noãn, song áo cô vẫn bị bắn không ít. Sau lưng Diệp Thù Yến cũng thảm không nỡ nhìn, Đường Noãn thấy âu phục anh trở lên đậm màu, thậm chí tóc cũng ướt thành lọn, nhịn không được mà muốn cười, cũng may trong thang máy tổng tài chuyên dụng không có ai, không thì hình tượng của Diệp lớn thiếu sẽ không còn mất.
Diệp Thù Yến quay đầu nhìn cô, Đường Noãn nghĩ đến chuyện anh làm, bật cười: “Chậc chậc, tổn thương địch một nghìn tự tổn thương mình tám trăm, sách lược của Diệp lớn thiếu tốt quá.”
Diệp Thù Yến không đáp lại, nhưng đáy mắt chợt thoáng chút bực mình, Đường Noãn cười càng vui vẻ hơn. Trở lại phòng làm việc, Diệp Thù Yến mở ngăn tủ phòng nghỉ lấy một bộ quần áo sạch ra, nhưng thấy quần áo Đường Noãn anh lại khó xử, anh không có quần áo cho cô thay được.”
Muốn kiểu quần áo nào, bảo bí thư đi mua về cho em.”
Áo mùa hè cũng tương đối sát người, Đường Noãn không muốn mặc khi chưa giặt qua, cô nhìn tủ quần áo sau lưng anh: “Không cần phiền thế, cho tôi mượn áo sơ mi của anh là được.”
Diệp Thù Yến sửng sốt: “Tôi?”
Đường Noãn đã vừa ý một món: “Cái màu lam nhạt kia.”
Hôm nay cô mặc là bộ đồ trên dưới tách rời, chủ yếu là áo bị bắn dơ, váy thì không sao, thế nên chỉ cần thay áo là được.
Dù Diệp Thù Yến không biết cô muốn làm gì, nhưng cũng cho cô: “Em cứ tùy ý.”
Sau đó bản thân vào phòng vệ sinh cách vách tắm. Chờ Diệp Thù Yến ra khỏi phòng tắm cách vách, lúc thấy Đường Noãn đứng trước gương, anh không khỏi sững sờ, thầm nghĩ, đã bắt đầu câu dẫn rồi sao? Đường Noãn quay đầu, biểu diễn cho anh xem: “Thế nào?”

Diệp Thù Yến cũng không biết cô làm ra sao, quần áo đã biến thành kiểu cô chéo, lộ ra gần nửa bên bả vai, trước ngực hình như dùng phương pháp đan xen, tạo một nếp uốn vừa thời thượng vừa cá tính, vạt áo nhét vào trong váy. Nếu không phải là cùng màu sắc và chất liệu, anh gần như không nhận ra đó là áo sơ mi của mình.
Diệp Thù Yến thấy ánh mắt cô lấp lánh, ánh mắt quét qua xương quai xanh tinh xảo của cô, rũ mắt lau tóc: “Chả ra kiểu dáng gì.”
Đường Noãn bất mãn bĩu môi: “Không biết thưởng thức.”
Di động vang lên một tiếng, Đường Noãn nhìn qua: “Ôi, đến giờ rồi, tôi đi họp trước, bái bai!”
“Đợi đã.”
Diệp Thù Yến nhíu mày nhìn chằm chằm nửa đầu vai lộ ra xương quai xanh xinh đẹp của cô: “Cứ vậy mà ra ngoài?”
Cô muốn câu dẫn ai nữa?
Đường Noãn nghi hoặc: “Không phải là rất đẹp à?”
Cảm giác gần giống cổ chữ V, cũng không lộ nhiều, mấu chốt nhất là, hoàn toàn không nhìn ra là áo sơ mi đàn ông.

Bình luận (0)

Để lại bình luận