Chương 280

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 280

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Ngôn Trăn hừ một tiếng, không nói gì, kéo anh trở lại.
Lương Vực ngồi trên ghế, không bao lâu thấy Ngôn Trăn cùng một nam nhân đi tới.
Mới đầu anh còn tưởng là Ngôn Chiêu, nhưng sau khi nhìn rõ mặt, mới phát hiện đó là một người đàn ông rất xa lạ, nhưng lại có chút quen thuộc. Hình như đã gặp ở đâu đó.
“Vị này là Trần Hoài Tự, là… bạn của em. Tay anh bị thương không tiện lắm, vừa lúc anh ấy ở gần đây, em mới nhờ anh ấy tới đón chúng ta, thuận tiện đưa anh về.” Ngôn Trăn giới thiệu đơn giản, “Đây là Lương Vực.”
Tay phải Lương Vực bị thương, chỉ có thể vươn tay trái ra nắm: “Chào Trần tiên sinh.”
Trần Hoài Tự lễ phép đáp lại: “Chào Lương tiên sinh.”
“Trần tiên sinh có chút quen mắt.” Lương Vực nhìn mặt anh, nhíu mày tự hỏi, trong đầu đột nhiên bắt được cái gì, “Chúng ta có phải đã gặp nhau ở Xuyên Tây không? Đây là lần thứ hai gặp?”
“Nghiêm túc mà nói, đây phải là lần thứ ba.” Trần Hoài Tự không nhanh không chậm trả lời,
“Lúc trước có nói chuyện điện thoại với Lương tiên sinh, nhưng có thể anh không biết là tôi.”
Lương Vực biểu tình kinh ngạc, trong lúc giật mình hiểu được cái gì, không tự chủ được quay đầu nhìn Ngôn Trăn, gắt gao mím môi, tay trái buông xuống chậm rãi siết chặt, đầu ngón tay lún vào trong lòng bàn tay.
Ngôn Trăn mơ mơ hồ hồ: “Hai người vậy mà từng gặp nhau sao?”
Hai người đàn ông đều không trả lời, đứng trong hành lang, không ai đáp lời, bầu không khí ngưng trệ rất kỳ lạ.
Giằng co một hồi, đến khi bụng của cô phát ra tiếng reo ùng ục, xấu hổ đến mức cô che lại trong nháy mắt, trên mặt lộ vẻ xấu hổ “Hai anh cái gì cũng không nghe thấy”.
Trần Hoài Tự hỏi: “Lúc dự tiệc em không ăn sao?”
“Lúc đó không đói lắm… bây giờ…”
“Là anh chiêu đãi không chu đáo.” Lương Vực giấu đi cảm xúc, nặn ra một nụ cười, “Hiện tại đi ăn nhé? Anh mời khách.”
Ngôn Trăn nhìn Trần Hoài Tự, lại nhìn Lương Vực, vừa định mở miệng nói gì đó, chợt nghe thấy Trần Hoài Tự chủ động đáp: “Đi thôi.”
Ba người đi tới bên cạnh xe, Trần Hoài Tự tự nhiên mở cửa xe, ý bảo Ngôn Trăn ngồi vào.
Hoàn toàn là hành vi coi Lương Vực là khách.
Lương Vực không nói gì, một mình ngồi ghế sau, nói: “Trăn Trăn rất thích ăn điểm tâm của Vân Nhai.”
“Buổi tối cô ấy không ăn những thứ này, sẽ cảm thấy ngán.” Trần Hoài Tự nắm tay lái, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, “Bình thường sẽ ăn thanh đạm một chút.”
Hai người không tiếng động giao tranh, quyền lựa chọn cuối cùng rơi vào trong tay Ngôn Trăn.:
“Cũng được.” Cô hồn nhiên chưa phát giác ra, lướt lướt điện thoại, “Tùy tiện tìm một nhà hàng ăn lót dạ là được rồi mà.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận