Chương 281

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 281

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Quá trình ăn cơm cũng rất dày vò.
Ba người ngồi trong phòng bao nhỏ, không nói năng gì lặng lẽ dùng cơm. Trần Hoài Tự không thích nói chuyện, Lương Vực cũng không có hứng thú gì, cho đến khi Ngôn Trăn chủ động đề nghị thanh toán, Trần Hoài Tự đưa thẻ cho cô: “Dùng của anh đi, mật mã em biết rồi.”
Lương Vực cười: “Đã nói là anh mời rồi mà.”
“Không có việc gì, anh không cần đau lòng thay cho tiền của anh ấy.” Ngôn Trăn đi ra gấp, mang theo điện thoại di động, giờ phút này cũng không khách khí, nhận lấy thẻ của Trần Hoài Tự, “Hai người ở chỗ này chờ em.”
Cô đẩy cửa đi ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại có hai người.
Bốn mắt nhìn nhau rồi lại ngồi xuống ghế.
Cửa rất nhanh được đẩy ra, nhân viên phục vụ thăm dò: “Phòng này có một kiện hàng chuyển phát nhanh, xin hỏi vị nào là Ngôn Trăn tiểu thư…”
“Đưa tôi đi.”
“Để tôi.”
Hai thanh âm đồng thời vang lên, nhân viên phục vụ xách túi, có chút sững sờ nhìn hai anh đẹp trai trước mặt không hẹn mà cùng đứng lên.
“Tay Lương tiên sinh bị thương, nghỉ ngơi cho cẩn thận, để tôi làm thay cho.” Trần Hoài Tự đi qua.
Lương Vực không nói gì, lùi về phía sau một bước, lại ngồi trở về.
Cánh cửa đóng lại lần nữa.
“Trần tiên sinh tựa hồ rất có địch ý đối với tôi.”
“Lương tiên sinh cần gì biết rõ còn cố hỏi?”
Lương Vực trầm mặc một lúc: “Em ấy không thừa nhận anh.”
Trần Hoài Tự hỏi ngược lại: “Có nhất thiết cần thừa nhận không?”
Bầu không khí ở chung thân mật tự nhiên giữa hai người đã nói rõ tất cả, ngay cả mật mã thẻ ngân hàng cũng nắm rõ trong lòng bàn tay, đó không phải là chuyện người thứ ba có thể tùy ý chen vào.
Trong lúc bất tri bất giác, cô cư nhiên đã ỷ lại người đàn ông khác như thế, để anh xâm nhập cuộc sống của mình đến nước này.
Lương Vực nặng nề thở ra: “Nói thật, tôi rất không phục.”
Từ lúc Trần Hoài Tự nói người đàn ông nghe điện thoại sáng hôm đó là anh, anh đã có dự cảm thất bại. Đêm nay Ngôn Trăn ở bệnh viện, khi có chuyện người đầu tiên nghĩ đến chính là anh, thậm chí không phải anh trai Ngôn Chiêu, đã có thể chứng minh rất nhiều vấn đề.
Rõ ràng đáp án đã định trước, nhưng tại sao đêm nay anh còn cố ý muốn đi theo? Truy cứu nguyên nhân? Hay vẫn là bởi vì anh không cam lòng.
Anh vốn tưởng rằng, dựa vào tình cảm chân thành tha thiết nhiều năm, hiểu rõ tường tận của bọn họ, anh từ từ mưu đồ, nhất định có thể lay động cô, nhưng không nghĩ tới, sớm đã có người nhanh chân đến trước.
“Con người sống trên đời không phải chuyện gì cũng hài lòng. Lương tiên sinh hiểu được điều ấy, sẽ nghĩ thoáng hơn rất nhiều.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận