Chương 282

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 282

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bàn Bạc
“Năng lực phản trinh sát của tên tội phạm này rất mạnh, cho đến nay vẫn không để lộ chút manh mối nào. Nhiều năm như vậy rồi mà cảnh sát vẫn đang truy tìm tung tích của kẻ đó, chỉ là vụ án giết người chặt xác bằng cưa điện đã lâu lắm không có nạn nhân mới rồi. Có thể là bởi vì hiện giờ khoa học kỹ thuật phát triển, kẻ đó cũng yên phận hơn, nhưng cũng khó có thể đảm bảo rằng kẻ đó sẽ không ra tay nữa.”
Bùi Uyên đan hai tay vào nhau, để lên trên bàn, bình tĩnh nói: “Vậy nên, tôi có lý do để nghi ngờ rằng, người sẽ sát hại Kiều Sở Sở trong tương lai chính là kẻ này, nếu như tìm được kẻ sát nhân này, vấn đề Kiều Sở Sở bị giết chết sẽ được giải quyết.”
Hai tay Bùi Triệt chống xuống bàn, liếc nhìn mỗi người có mặt ở đây với vẻ ngạo mạn: “Trong lời tiên đoán của Kiều Sở Sở, em ấy và Hạ Tuyết Thuần cùng nhau chạy trốn, bởi vì Hạ Tuyết Thuần đẩy ngã em ấy, nên em ấy mới bị bắt lại và bị sát hại. Mà điều trùng hợp là, hiện giờ Hạ Tuyết Thuần đang ở riêng cùng với cậu con trai thứ hai của nhà họ Long tại nước F. Cũng có nghĩa là cốt truyện đang được tiến hành, muốn vây lấy Kiều Sở Sở.”
Lâu Thính Tứ cau mày: “Không đúng, chẳng phải là lão nhị nhà họ Long đã có vợ rồi sao? Con trai cũng đã năm, sáu tuổi rồi, anh ta dẫn theo Hạ Tuyết Thuần ra nước ngoài làm gì? Chẳng lẽ anh ta không biết phải làm gì để tránh bị người khác nghi ngờ bàn tán sao?”
“Ngoại tình chứ sao.” Doanh Trần ở bên cạnh vắt chéo chân: “Chẳng lẽ anh chưa từng thấy chắc?”
Lâu Thính Tứ im lặng, sắc mặt không được tốt lắm: “Ghê tởm.”
Bùi Uyên khẽ gõ lên mặt bàn, tỏ ý mọi người nhìn về phía anh: “Hiện giờ chúng ta cần phải làm hai việc, việc đầu tiên là tìm ra kẻ sát nhân này, việc thứ hai chính là bảo vệ Kiều Sở Sở an toàn, đồng thời khiến em ấy vui vẻ, không có áp lực.”
Mọi người đều im lặng, suy nghĩ xem nên làm như thế nào.
Bùi Bất Tiện đứng ra đầu tiên: “Em có thể ở bên em ấy.”
Mọi người đều kinh ngạc nhìn về phía anh ấy.
Bùi Bất Tiện kiêu ngạo hất cằm: “Em chỉ lớn hơn Kiều Sở Sở một tuổi, hai người bọn em không có sự cách biệt về thế hệ, dễ giao lưu với nhau nhất, em ấy cũng thích ở bên em, hơn nữa em có thể làm bánh ngọt dâu tây cho em ấy.”
Anh ấy tự tiến cử mình: “Điểm tâm ngọt gì em cũng biết làm, Kiều Sở Sở thích ăn đồ ngọt nhất còn gì.”
Bùi Mộc và Bùi Từ đồng thanh phản bác: “Anh hai cũng thích ăn đồ ngọt, sao chẳng thấy em làm đồ ngọt gì cho anh hai thế!”
Bùi Triệt: “?”
Bùi Bất Tiện: “?”
Bùi Từ khinh thường nói: “Hơn nữa, ăn nhiều đồ ngọt cũng sẽ thấy ngấy, hiện giờ các cô gái đều đang thịnh hành việc cắt giảm đường, Kiều Sở Sở sẽ không nể mặt em đâu.”
Bùi Bất Tiện lập tức trừng mắt, nghiêm giọng phản bác: “Em ấy chắc chắn sẽ nể mặt em! Em ấy thích đồ ăn em làm lắm! Bùi Từ anh ngậm miệng lại cho em!!”
Hai mắt Bùi Mộc sáng lên, chỉ vào Bùi Bất Tiện cười nhạo: “Với dáng vẻ hơi chút là lên cơn điên la lối om sòm này của em, em không sợ dọa em tám sợ à?”
Trên trán Bùi Bất Tiện nổi gân xanh, anh ấy tức giận hét lên: “Em không nổi giận!! Em chỉ nổi giận với các anh thôi!!! Bởi vì hai anh đáng ghét!!! Em sẽ không nổi giận như vậy với Kiều Sở Sở đâu!!!!”
Bùi Từ kiêu ngạo ngang ngược nói: “Với người có cảm xúc không ổn định như em, bọn anh chắc chắn sẽ không chọn em đâu.”
Bùi Mộc dang tay: “Đúng thế, không chọn em chỉ đơn giản là bởi vì em không xứng, không có thù riêng gì đâu.”
Bùi Bất Tiện: “…”
Bùi Từ nhếch môi cười, tựa vào người Bùi Mộc nói một cách gợi đòn: “Nhưng anh và Bùi Mộc thì khác, hai anh em bọn anh có thần giao cách cảm, khi còn bé còn ngủ cùng Kiều Sở Sở, bọn anh còn thường cùng chơi game với nhau nữa kìa.”
Bùi Mộc cười híp mắt: “Vậy nên để đưa em ấy tìm về tuổi thơ, ba người bọn anh sẽ cùng ở trong một căn phòng kín, chơi rất nhiều trò chơi thú vị, để em ấy vui vẻ lăn lộn trên sàn, sau khi chơi mệt rồi thì sẽ ngủ trên ghế sofa, cùng anh và Bùi Từ tiến vào không gian vui vẻ, quên hết những chuyện vụn vặt không vui.”
Doanh Trần ngờ vực nheo mắt lại, nhìn về phía Lâu Thính Tứ: “Sao tôi lại cứ cảm thấy bọn họ mô tả nghe gợi tình thế nhỉ?”
Lâu Thính Tứ cười lạnh, đan hai tay vào nhau: “Pass!”
Bùi Bất Tiện hừ lạnh: “Qua.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận