Chương 282

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 282

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Minh San thấy thái độ này của mẹ chỉ có thể ném cho cha, làm ra dáng vẻ thẹn thùng, nói
“Loại chuyện này, đương nhiên là mặc cho cha mẹ sắp xếp.”
“Chỉ cần con nguyện ý, mẹ lập tức bảo cha con đi sắp xếp.” Lâm Thị nói.
Minh San thở dài trong lòng, cô cũng không tiện nói cho mẹ, người phản đối cô thành thân nhất thực ra chính là cha.
Buổi tối Minh San trở về phòng mình, không lâu sau gương mặt cha lạnh lùng đi vào.
Hiện giờ sân sau rộng như vậy ít người, phòng của Minh San cách Lâm Thị khá xa, khi Thích Kỳ Niên tới tìm con gái thì không cần lén trèo tường đi vào, mà quang minh chính lớn đi từ cửa sân tiến vào.
Sau khi hắn tiến vào thì không hé răng, gương mặt lạnh lùng giống như ngọn núi băng.
Minh San pha trà cho hắn, lại đi đến bên cạnh hắn, dịu dàng xoa bóp bả vai huyệt thái dương cho hắn, nhỏ giọng hỏi
“Đến chỗ mẹ con rồi ạ?”
Thích Kỳ Niên vẫn không nói chuyện, chỉ lạnh lùng “hừ” một tiếng.
“Đó là ý của mẹ con, con cũng không có biện pháp.” Minh San cười, ngồi trên đùi cha nói “Cha tiếp tục nói có lệ với mẹ là được.”
“Trước đây có thể có lệ, hôm nay mẹ con còn nhắc tới tên mấy người, bảo cha đi hỏi thăm.”
Thích Kỳ Niên thực sự là nghiến răng nghiến lợi nói ra những lời này.
Minh San cũng rất bất ngờ “Mẹ luôn không ra khỏi cửa, sao mẹ lại biết những người đo?”
“Chắc chắn là mấy bà già hầu hạ mẹ con lắm mồm nói.”
Minh San có chút bất đắc dĩ, người hầu hạ mẹ cô đều là người cô lựa chọn kỹ càng, không nghĩ tới sẽ lắm miệng trong chuyện này.
“Ngày mai con đi cảnh cáo bọn họ.” Minh San xoa ngực cha, làm nũng nói “Cha đừng tức giận được không?”
Thích Kỳ Niên bị xoa sảng khoái, ôm lấy eo con gái tiến lại gần hôn cô.
Minh San vươn đầu lưỡi, ngoan ngoãn đón lấy hùa theo khıêu khích của cha.
Hút hôn kết thúc, cơ thể Minh San đều mềm nhũn dựa vào cha, nhỏ giọng thở hổn hển.
“Cơ thể mẹ càng ngày càng không tốt, ban đêm cũng khụ lợi hại, mẹ đều nói không chịu nổi tới dầu xuân.” Cái mũi của Minh San chua xót, đỏ mắt nhìn cha nói “Hay là… Nghe theo mẹ, đính hôn trước đi…”
Nếu thật sự đến ngày đó, cô không muốn mẹ mang theo tiếc nuối rời đi.
Tay Thích Kỳ Niên ôm eo cô ôm chặt hơn chút, giọng nói khàn khàn “Con muốn đính hôn với người khác?”
“Giả… Làm bộ đính hôn, cũng không được sao?” Minh San nói xong thì hối hận, nhìn đôi mắt âm u của cha, trái tim đập nhanh hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận