Chương 282

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 282

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tối đó.
Chức Vụ không thể trì hoãn nữa.
Hôm nay nàng phải về vì tiệc mừng thọ của ca ca.
Nhưng Yến Ân chỉ nói với nàng chuyện khác.
“Về thân nhiệt của A Vụ…”
Y dừng lại một chút rồi đột ngột hỏi “A Tụ có định khi nào sẽ thành thân chưa?”
Chức Vụ không hiểu, không biết chuyện người mình nóng hổi và việc kết hôn có liên quan gì với nhau?
Yến Ân nói “Hoắc Tiện Xuân bảo chuyện này không khó.”
Thậm chí y còn không xem đó là bệnh.
Chỉ là… cần phải trải qua vài lần ái ân mới có thể khỏi.
Chức Vụ ngẩn người tɾong giây lát.
Vậy… nếu nàng không muốn thành thân, chẳng phải suốt đời phải chịu cơn sốt làm người ta khó chịu như vậy sao?
Lúc này nàng mới hiểu hàm ý khi hỏi mình định khi nào thành thân, không khỏi đỏ mặt.
“Tạm thời ta chưa muốn thành thân, cũng không muốn mãi như thế này…”
Thiếu nữ ngượng ngùng nói xong, tɾong đầu nàng cũng nảy ra vài chú ý.
Nếu không muốn phiền phức, có lẽ… tìm một tiểu quan là được.
Yến Ân như nhận ra ý nghĩ của nàng, giọng nói đầy ám chỉ “Ta cũng có thể giúp A Vụ…”
Dù sao…
Y hiểu nàng hơn bất cứ ai khác.
Những tư thế, góc độ hoặc những điều khác…
Trông y rấthiểu chuyện.
Yến Ân nhìn nàng, ánh mắt y như đang nói Còn về danh phận…
Nếu nàng không muốn trao, y cũng chấp nhận không danh không phận.
Chức Vụ cảm thấy mặt mình càng lúc càng nóng.
Trong lòng nàng rối loạn, làm như không hiểu, bất ngờ đứng dậy.
“Ta… ta sẽ về nghĩ kỹ hơn…”
Còn về nghĩ cái gì, có lẽ ngay cả nàng cũng không rõ.

Vài ngày saụ
Vào ngày mừng thọ của Ngọc Sơn hầu, thiên tử đến.
Các quan viên quyền quý tranh nhau tâng bốc nịnh hót, làm chật kín cả chỗ ngồi.
Chức Vụ ngồi ở bàn nữ, không gần thiên tử lắm.
Hôm nay là sanh thần của ca ca, nàng không khỏi vui cho ca ca, vì tò mò nên nàng không chọn rượu trái cây mà uống vài chén rượu nặng̝ hơn.
Rượu vào cổ họng, cảm giác nóng rát từ cổ xuống đến bụng, khiến cả người cũng âm ỉ nóng lên.
Khi hồi thần, Chức Vụ cảm thấy cả người khô nóng.
Nàng nhận ra rượu có cái hay nhưng cũng có cái khiến người ta khó chịụ
Vì vậy, giữa chừng nàng tranh thủ lúc không ai chú ý mà lẻn ra khỏi yến hội.
Chức Vụ mơ màng nhớ tɾong phủ ca ca có một đình mát ở cạnh hồ nước.
Nàng loạng choạng đứng dậy, bước đi mà không chú ý dưới chân, khi gần đến đình, chân nàng bỗng chênh vênh một bước, đột nhiên được một người đỡ lấy từ saụ Ngửi thấy mùi hương quen thuộc, Chức Vụ thậm chí không ngước đầu nhìn đã an tâm dựa vào vòng tay của y.
Không biết Yến Ân đã dùng cách nào để rời khỏi bữa tiệc.
Hôm nay y đến đây nào phải chỉ để mừng thọ Ngọc sơn hầu
Vì thế khi Chức Vụ tách ra đi một mình, y đã âm thầm đi the0 nàng.
“A Vụ muốn đi đâu?”
Chức Vụ nói nhỏ “Khó chịụ.. không thoải mái…”
Người nàng đổ mồ hôi khiến nàng cảm thấy ngột ngạt.
Nàng vừa nói xong, y đã đưa tay vén mớ tóc mai rối ra sau tai giúp nàng, để mặt nàng thêm thông thoáng.
Chỉ khi ngón tay y chạm vào vành tai nàng, Chức Vụ bỗng run nhẹ tɾong lòng ngực y.
Chức Vụ ôm e0 y, bàn tay cảm nhận thân thể y.
Trong đầu nàng chợt hiện lên những ký ức ngày trước.
Khi y trút bỏ lớp xiêm y, dáng người y không tệ chút nào…
Dù chưa từng nhìn thấy của người khác, nàng cũng biết rằng y có một… sức ma͙nh dồi dào.
Nàng nghĩ, những tiểu quan xa lạ có lẽ… có lẽ từng hầu hạ người khác, không tɾong sach như y, hơn nữa các tiểu quan khác chưa chắc đã đẹp hơn y.
Chưa kể, y hầu hạ cũng… không tệ lắm.
Ngày ấy tại sao nàng lại xấu hổ, tại sao… lại không thể?
Khi đầu óc Chức Vụ mơ hồ, nàng không thể hiểu được vấn đề này.
Khi say, nàng lại chẳng còn ngại ngùng như lúc tỉnh táo.
Nàng kéo nhẹ áo y, giọng thì thầm như tiếng muỗi kêu, “Tối nay ta đã ăn rấtnhiều mứt quả…”
“Bệ hạ… có muốn thử không?”
Gió đêm thổi qua.
Dù giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng từng chữ vẫn truyền rõ ràng đến tai Yến Ân.
Nàng mơ màng nói với không khí, “Nhưng sau khi tỉnh rượụ.. sẽ không tính nữa…”
Yến Ân sững người.
Ánh mắt y trở nên tối sầm, không để lộ cảm xúc của mình.
Đình này thông thoáng bốn phía, bất cứ lúc nào cũng có người đi qua.
Nhưng sau lưng núi giả lại khác.
Chức Vụ bị nâng cằm lên, đôi môi bị bao phủ bởi hơi thở nóng bỏng.
Hơi thở của hai người quấn quýt, dính nhớp như ke0.
Ở sau ngọn núi giả, ban đầu hai người chỉ ôm hôn đơn thuần.
Nhưng cơ thể nhạy cảm của Chức Vụ không giống trước đây…
Nàng hơi khó chịu, trán lấm tấm mồ hôi, ngón tay nắm chặt y.
Nàng vốn không chịu được trêu chọc.
Trong miệng chỉ xấu hổ nói “muốn…”, khiến hô hập của đối phương chệch đi một nhịp.
“Thật sự được sao…”
Chức Vụ không trả lời, chỉ thẹn thùng nắm chặt áo y.
Như người đi trên đường núi.
Cơ thể nhấp nhô nhẹ nhàng…
Chức Vụ nhìn thấy trăng như đã có bóng, từ một trở thành hai.
Miệng thiếu nữ không nhịn được phát ra một tiếng nỉ non run run.
Nhưng lại coi bóng cây đung đưa là bóng người, lập tức nín thở.
Nam nhân đang che chở sau lưng nàng như vì hành động của nàng mà mồ hôi túa ra nhiều hơn.
Nội khố ướt đẫm.
Yến Ân cầm lấy, lau đi vết tích chảy xuống chân nàng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận