Chương 283

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 283

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

282 Trở về 2
“Giang tổng, bên phía công ty xảy ra chuyện, mấy chục doanh nghiệp cung ứng bị khởi tố dính líu đến lừa gạt, khiếu nại liên quan đến gần 100 loại sản phẩm mới tung ra thị trường của Quang Nghiệp, vi phạm quy định về chất lượng hoặc là lấy tốt đổi kém.”
“Sau đó sáng nay không biết từ đâu xuất hiện một nick ảo, chỉ thẳng vào Quang Nghiệp nói chúng ta lợi dụng các trang bán thương mại lẻ điện tử làm lũng đoạn thị trường, yêu cầu thành phố điều tra…”
Đường Nhã Nam chỉ nghe được loáng thoáng mấy chữ này.
Cô ta nhìn qua sắc mặt âm trầm của Giang Đình, có thể thấy được ánh mắt anh ta càng thêm lạnh lẽo.
“Đừng vội công bố gì chính thức, loại vấn đề này nếu như không có chứng cứ thiết thực thì tin đồn trên mạng sẽ càng thêm nghiêm trọng hơn.”
Giang Đình trầm giọng dặn dò “Thu hồi tất cả các sản phẩm có liên quan lại, lập tức mời bên thứ ba làm kiểm tra, sau khi có kết quả thì đưa đến cục kiểm soát chất lượng.”
Anh ta bình tĩnh lạnh lùng phân phó, Vương Tấn ở đối diện giống như được uống thuốc an thần, nhanh chóng đáp lại.
Giang Đình còn nói thêm “Cậu giúp tôi đặt trước hai vé máy bay trở về Đế Đô.”
Anh ta cúi đầu nhìn đồng hồ, ước lượng thời gian “Chuyến 11 giờ.”
Cúp máy, căn phòng yên tĩnh.
Khóe môi Đường Nhã Nam giật giật, đang muốn nói gì đó, người đàn ông đã quay đầu rời đi, cũng không quay lại.
Dọc theo thảm đi thẳng một đường về phía trước, lúc đứng vững gót chân trước cửa phòng tầng cao nhất, động tác của Giang Đình hơi dừng lại, nhìn chằm chằm vào chốt cửa có chút thất thần.
Mấy giây sau, cuối cùng cũng lấy ra thẻ phòng.
“Tích” một tiếng, mở cửa đi vào.
Trong căn phòng vắng vẻ, nhìn vào phòng ngủ không thấy người, cô không ở đây.
Chỉ có hai đôi dép ở đó, một đôi dép lê màu hồng phấn ném lộn xộn ở bên cạnh, một chiếc còn lật ngược, để sát bên đôi dép màu xanh đậm chỉnh tề của anh ta, so sánh đủ để thấy chủ nhân lộ ra nhếch nhác tùy ý.
Nói bao nhiêu lần cũng chưa từng nghe qua.
Nhưng lại có một chút ấm áp, anh ta vẫn còn nhớ kỹ, lúc mới đến khách sạn, tối đó lúc cô tìm nhân viên phục vụ hỏi hai đôi dép lê tình nhân này đã hưng phấn như thế nào.
“Màu xanh là của anh, màu hồng là của em, hừ, ai bảo ngày thường anh thích đè ép em.” Cô bĩu môi bất mãn nói “Vậy em cũng phải nghĩ cách đè ép anh.”
Vì thế hơn phân nửa buổi chiều, ánh nắng theo rèm cửa chiếu vào, dưới giường hai đôi dép lê giao nhau, đôi màu hồng để lên đôi màu xanh.

Bình luận (0)

Để lại bình luận