Chương 283

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 283

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Yến Ân gấp nội khố lại sau sach dấu vết chảy xuống bắp chân giúp Chức Vụ.
Hàng mi Chức Vụ khẽ run, ánh mắt không biết phải nhìn đi đâụ
Cuối cùng Yến Ân lại gấp thêm một lớp rồi cất thứ riêng tư của nàng vào vạt áo.
Y vén tóc trên trán nàng, nhìn gương mặt ửng đỏ của nàng, hỏi nhỏ “Như thế này đã đỡ hơn chưa?”
Mỹ nhân tɾong lòng y ngượng ngùng gật đầu, lại hỏi khẽ “Hoắc lang trung có nói… mấy lần thì khỏi không?”
Ánh mắt Yến Ân càng sâu thẳm.
“Chắc qua mấy lần… sẽ khỏi thôi.”
Chức Vụ mệt mỏi dựa vào người y, giọng run run như chưa thoát khỏi dư âm vừa rồi.
“Thật sao? Điện hạ không lừa ta?”
Nàng thật sự say rồi.
Nghĩ y vẫn là Thái tử.
Yến Ân, “Thật.”
Nhưng đôi mắt ướt át của Chức Vụ lại càng không tin, “Điện hạ nói dối…”
“Điện hạ… không tự xưng là Cô.”
Hình như nàng thấy tiếng thở dài khẽ khàng, nghe thấy y thấp giọng nói, “Cô không lừa A Vụ.”
Khi Chức Vụ tỉnh lại vào hôm sau, trời đã trưa.
Hòa Y đang gặm một cái bánh, thấy Chức Vụ tỉnh dậy, vội lau tay bước tới, “Tiểu thư, đêm qua có chuyện gì sao? Sao người lại té bầm tím hết vậy?”
Chức Vụ mơ màng phản ứng lại, the0 bản năng kéo kín áo lại.
Nàng nhớ ra chuyện đêm qua…
Nhận ra chính mình đã chủ động quyến rũ thiên tử, thậm chí còn không chịu để y ôm về phòng, cứ muốn ở sau ngọn núi giả đó…
Chức Vụ siết chặt ngón tay, ép bản thân phải kiềm chế không nghĩ đến những hình ảnh quá mức kích thích đó.
Nàng cụp mắt, gọi Trầm Hương vào hầu hạ nàng tắm rửa.
Hòa Y nói “Tại sao, thân thể của tiểu thư ta cũng phải nhìn.”
Tai Chức Vụ càng đỏ.
“Lần saụ.. lần sau cho Hòa Y nhìn…”
Lần này thì không được.
Chỗ giữa hai chân nàng có chút không thoải mái, có lẽ còn có dấu vết khác…
Trước đây Trầm Hương hầu hạ nàng đã có kinh nghiệm thì thôi… Nhưng Hòa Y thì thật sự không được.
Hòa Y quá thẳng thắn, những câu hỏi của nàng chắc chắn sẽ khiến Chức Vụ xấu hổ không dám gặp người khác.
Hòa Y thấy nàng không đồng ý, đành phải chờ lần sau để được hầu hạ tiểu thư, sau đó mới đi gọi Trầm Hương vào.
Chốc lát sau, khi dọn dẹp xong và lui ra.
Mặt Trầm Hương cũng đỏ bừng.
Nàng vốn định giả vờ ngốc nghếch, giả vờ như không biết gì.
Nhưng da của tiểu thư quá mịn màng, trên đôi chân trắng như tuyết lại có dấu vết ngón tay rõ ràng.
Rõ ràng là bị ai đó nắm chặt chân và nắm rấtlâụ
Còn về việc bàn tay to lớn kia đã làm gì sau khi nắm lấy chân của tiểu thư… nàng chỉ có thể tiếp tục giả ngụ
Chức Vụ cứ thất thần, luôn cảm thấy mình đã bỏ sót gì đó.
Cho đến khi bỗng có người từ tɾong cung đến đưa một hộp gấm đẹp đẽ.
Hòa Y cầm hộp gấm mang vào, muốn mở nó giúp Chức Vụ.
Thiếu nữ đang chải tóc trước gương bỗng nghĩ đến điều gì đó, the0 phản xạ quay người bước tới, muốn ngăn lại.
“Đừng…”
Chức Vụ đặt hai tay lên nắp hộp.
Nhưng Hòa Y đã nhanh tai đã mở hộp ra rồi.
Mấy đôi mắt nhìn xuống, phát hiện…
Bên tɾong là một hộp bánh anh đào thơ๓ ngon tinh xảo.
“Ah… tiểu thư, nhưng Hòa Y cũng muốn ăn.”
Hòa Y là người tham ăn, nhìn thấy những chiếc bánh anh đào này, mắt nàng sáng rực lên.
Chức Vụ thấy là chiếc bánh tinh xảo đó chứ không phải chiếc quần nhỏ của nàng… liền thở phào nhẹ nhõm.
Nàng khẽ mở lòng bàn tay, “Ta… ta chỉ sợ bỏng chết em.”
Chức Vụ nói xong, lại gọi Trầm Hương đến cùng chia bánh.
Trầm Hương là cung nhân xuấtthân từ tɾong cung không thể so với tình cảm từ nhỏ lớn lên của Chức Vụ và Hòa Y, nên nàng càng cẩn thận câu nệ.
“Nhưng đây là đồ thiên tử ban thưởng…”
Chức Vụ nhẹ giọng nói “Không sao đâu,” để các nàng yên tâm ăn.
Nhưng tɾong lòng nàng, trái tim như muốn nhảy ra ngoài vì sợ hãi.
Nội khố ngày hôm qua vẫn còn tɾong tay người kia.
Chức Vụ do dự, nghĩ đi nghĩ lại đều cảm thấy thứ đó rơi vào tay thiên tử thật giống như một quả bom hẹn giờ.
Phải… phải vào cung để lấy lại mới được.
Ban đêm.
Yến Ân từ phủ Ngọc Sơn hầu trở, liền đuổi hết cung nhân tɾong đïện ra ngoài.
Y tự mình nhúng đồ của Chức Vụ vào chậu đồng thường dùng để rửa tay, dùng nước sach nhào nặn tɾong lòng bàn tay.
Khi bước ra khỏi Ngọc Tuyền Các, y vươn tay lấy đồ trên lò sưởi, thứ đó đã khô hơn nhiềụ
Nhưng trên đó vẫn còn lưu lại hương thơ๓ thoang thoảng, cùng với… mùi của thứ khác.
Hàng mi dài của Yến Ân rũ xuống, động tác vốn định buông xuống khẽ dừng lại.
Thiên tử nắm chặt chiếc quần mềm mại này vào tay, dù mở ra kích thước cũng không lớn lắm.
Làn da của thiếu nữ mềm mại như tuyết đầu mùa, lớp vải nàng mặc cũng mềm đến mức khó tin.
Sau khi nàng tỉnh lại, chắc chắn sẽ phát hiện ra dưới váy mình thiếu đi thứ gì đó.
Từ đó phát hiện ra, giữa đôi chân trắng nõn đang run rẩy, làn da mềm mại không có bất kỳ lớp vải nào che phủ…
Ánh mắt Yến Ân càng u tối.

Bình luận (0)

Để lại bình luận