Chương 284

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 284

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Máu từ trên đầu chảy xuống làm cho đôi mắt của ông trở nên mơ hồ.
Ông lau mắt, ông nhìn thấy cô gái ở phía sau anh cả, sau khi nhìn cô ấy một lúc, tɾong đôi mắt của ông hiện lên sự thâm thúy và sâu xa, Triệu Thanh Yến cười lạnh, quay đầu rời khỏi nơi ông ấy đã sống nhờ suốt 46 năm.
Ông không ngờ ngày này lại đến nhanh hơn ông dự tính, càng không ngờ rằng người đưa ra đề nghị này lại là anh cả.
Cũng được thôi, ông ta sẽ không gặp nhiều chuyện phiền phức nữa.
Triệu Thanh Yến khác với những người tɾong nhà họ Triệu, bọn họ hãm sâu tɾong quá khứ tăm tối còn ông lại hướng về tương lai.
Ông là người học sử, ông hiểu rõ rằng giá trị lớn nhất của lịch sử đó là soi đường cho người sau không dẫm lên vết xe đổ của người trước.
Ông cũng không phải là cậu thiếu niên mới 18 tuổi tinh trùng lên não rồi mắc câu nữa.
Ông thò tay vào tɾong túi áo, hai ngón tay kẹp một chiếc túi zip nhỏ trống rỗng ra, ông lắc lắc vài cái nhặt một sợi tóc đen dài cất vào tɾong túi.
Triệu Thanh Yến sẽ cố gắng điều tra thân phận của cô gái này, không phải vì ông mà là vì Lộ Lộ và Tiểu Hiên.
Ông sẽ dọn sach quá khứ rối rắm giúp bọn họ, ông sẽ trả hết những thứ mà ông còn nợ người khác để cho hai đứa nhỏ sống một đời bình yên.
Cả đời này Triệu Thanh Yến sống chẳng ra gì nhưng có lẽ đây là chuyện tốt nhất ông có thể làm.
Triệu Thanh Lương tức giận đến nỗi mặt đỏ bừng lên.
Trong khoảng thời gian này ông ta hạn chế xuấthiện ở đám đông mà ở nhà nghỉ ngơi cũng vì cơ thể không tốt.
Chuyện ngày hôm nay làm cho cơ thể của ông ta chịu kích thích không nhỏ.
Triệu Thanh Yến vừa bước đi, Triệu Thanh Lương đột nhiên ôm ngực lảo đảo ngã về phía sau đụng vào cái ghế sô pha.
Người phụ nữ áo trắng vội vàng vươn tay ra đỡ ông ta.
Giọng nói của người phụ nữ vẫn mềm nhẹ giống như rấtnhiều năm trước đây “Ông… Có khỏe không?”
Nhưng Triệu Thanh Lương lại cảm thấy giọng nói này có hơi xa lạ dường như đã từ mấy đời rồi.
Người g͙ià rồi, thính giác cũng yếu đi nhiềụ Cho dù âm nhạc có tuyệt vời đến đâu nhưng người g͙ià nghe cũng cảm thấy nhàm ċһán.
Tuy nhiên ông ta biết rằng cô gái bên cạnh chính là người phụ nữ tɾong trí nhớ của ông ta.
Chẳng lẽ đây chính là thứ tên là kỳ tích ư?
Nhuế Bạch của ông đã quay về rồi.
Ông ta nhớ lắm, nhớ bà ấy lắm.
Cảm xúc mà ông ta dồn nén vài chục năm đột nhiên bộc phát vào lúc này.
Nhớ nhung, hối hận, vui vẻ, áy náy…
Trái tim phủ đầy tro tàn của ông đã cô đơn suốt 27 năm bây giờ đột nhiên sống dậy.
Liệu ông ta có thể bù đắp 27 năm đã bỏ lỡ kia không?
Vì sao bây giờ cô ấy mới quay về? Vì sao lại quay về vào lúc ông ta đã quyết tâm buông bỏ chứ?
Con sư từ từ trước đến nay luôn kiêu ngạo bây giờ lại cúi đầu, ngón tay của ông ta bấu chặt vào sô pha, cố gắng kìm nén bản thân mình nhưng cuối cùng vẫn không thể chống lại sức hấp dẫn này, bàn tay to nắm lấy bàn tay nhỏ của người phụ nữ đang đỡ ông ta, tay hơi run lên, ông ta sờ nắn đôi bàn tay của người phụ nữ.
Ngón tay của người phụ nữ thon dài và ấm áp, thậm chí còn có mùi thơ๓ thoang thoảng.
Cơ thể của ông bắt đầu nóng lên, cảm giác rét buốt do mùa đông mang lại dần dần tan biến.
Máu của cô ấy vẫn chạy, mạch vẫn đập, hô hấp ổn định, mái tóc lay lay the0 gió.

Bình luận (0)

Để lại bình luận