Chương 285

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 285

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chị em là quỷ hút máu? Sao có thể được?” Thu Tiểu Hi nhìn tin tức khắp nơi, kinh ngạc đến sắc mặt trắng bệch, “Không có khả năng, không có khả năng, những việc này nhất định là vô căn cứ.”

Boer ngồi bên cạnh cô, tin tức Thu Tiểu Quân và Jack là quỷ hút máu, hắn đã sớm đọc được, vòng tay qua ôm Thu Tiểu Hi, thần sắc thâm trầm: “Tiểu Hi, tiếp nhận sự thật này đi, phóng viên viết như vậy sẽ không phải là tin đồn vô căn cứ.”

“Ô ô……” Thu Tiểu Hi nhịn không được khóc nức nở, “Boer, anh cũng giống như những người đó, hy vọng chị của em chết sao?”

Boer dương dương khóe miệng, không chút do dự lắc đầu, nói: “Tiểu Hi, chị em là người tốt —— cho dù cô ấy là quỷ hút máu, anh cũng tin tưởng, cô ấy nhất định là không giết người, không hại người, anh hy vọng cô ấy vĩnh viễn sống hạnh phúc trên thế giới này.”

“Ha hả ~ ô ô, Boer, cảm ơn anh nói như vậy.” Hắn có thể nói như vậy, thực sự làm Thu Tiểu Hi cảm thấy rất cảm động, khóe mắt đầy nước mắt, lại tựa khóc lại tựa cười nhào vào trong lòng ngực hắn, “Ha hả ~ ô ô, em cũng là cho là như vậy, ha hả ô ô, mặc kệ chị của em có phải quỷ hút máu hay không, em đều tin tưởng chị ấy là người chị tốt nhất trên thế giới này, cũng là người phụ nữ tốt nhất, thiện lương nhất…”

Thu Tiểu Quân không phải là người mà là quỷ hút máu, ngay cả ở Dương quốc cả nhà Hạ Tiểu Thỏ cũng biết, việc này làm Hạ Tiểu Thỏ thực lo lắng cho hai người con trai của mình, bà cùng bốn người chồng thật mau đi tới Vụ quốc.

Ở biệt thự xa hoa cạnh bờ biển của Mạc Hoa Khôi…

“Kiện Vũ, Hoa Khôi, các con đã sớm biết Thu Tiểu Quân là quỷ sao?” Hạ Tiểu Thỏ đôi tay ôm ngực đứng bên cửa sổ, nhìn biển rộng xanh ngắt trước mặt một hồi, lại nhìn Mạc Hoa Khôi cùng Âu Dương Kiện Vũ, vẻ mặt ưu sầu hỏi.

Mạc Hoa Khôi nhìn Âu Dương Kiện Vũ, thành thật gật gật đầu, nói: “Mẹ, đúng vậy, con cùng anh đã sớm biết Tiểu Quân là quỷ.”

Nghe vậy, Hạ Tiểu Thỏ buồn bực thở dài, “Hai đứa con, như thế nào lại hồ đồ như vậy? Nếu biết cô ấy là quỷ, còn muốn ở cùng với cô ấy, các con là điên rồi sao?”

“……” Trong khoảng thời gian ngắn, Mạc Hoa Khôi không biết nên trả lời như thế nào.

“Mẹ, chúng con là điên rồi, từ thời khắc yêu cô ấy, chúng con đã điên rồi, vô pháp tự kềm chế.” Âu Dương Kiện Vũ đột nhiên nói, “Chúng con yêu cô ấy, mặc kệ cô ấy là người hay là quỷ, chúng con đều nguyện ý ở bên cạnh cô ấy.”

“Đúng vậy, mẹ, mặc kệ Tiểu Quân là người hay là quỷ, chúng con đều nguyện ý vĩnh viễn cùng ở bên cô ấy.” Nghe Kiện Vũ nói như vậy, Mạc Hoa Khôi vội vàng gật đầu phụ họa, trên mặt trong nháy mắt tràn ngập mong đợi, “Mẹ, mẹ thuyết phục các ba của chúng con đi, cho phép con cùng anh đi tìm Tiểu Quân, cho chúng con ở bên cạnh Tiểu Quân.”

“Hoa Khôi, Kiện Vũ, mẹ không phải không cho các con yêu đương, nhưng mà, Thu Tiểu Quân là quỷ, các con là người, quỷ và người, làm sao có thể cộng kết với nhau được?”

“Mẹ, tình yêu chẳng phân biệt biên giới, cũng chẳng phân biệt Nhân giới, Quỷ giới.” Mạc Hoa Khôi nói.

“Ách, các con muốn mẹ nói như thế nào các con mới hiểu được đâu?” Hạ Tiểu Thỏ đau đầu nhăn lại mi tới, “Kỳ thật, kỳ thật……”

“Mẹ, mẹ có việc gì, cứ việc nói thẳng đi.” Âu Dương Kiện Vũ trầm giọng nói.

“Được, mẹ nói thẳng.” Nghĩ nghĩ, Hạ Tiểu Thỏ gật gật đầu, “Các con là con trai của mẹ, mẹ hy vọng nhìn thấy các con kết hôn sinh con, mẹ hy vọng lúc mẹ còn sống, có thể cùng các ba con bế lên cháu nội của chúng ta. Thu Tiểu Quân là quỷ, cô ấy không thể sinh con cho các con được.”

“Mẹ, mẹ cùng các ba phản đối con và anh ở bên Thu Tiểu Quân nguyên nhân là cái này?” Mạc Hoa Khôi có điểm dở khóc dở cười, “Mẹ, mẹ ắt hẳn hiểu rõ, cái này cùng tình yêu là không quan hệ.”

“……” Âu Dương Kiện Vũ lựa chọn trầm mặc, có lẽ là nhớ tới câu ngạn ngữ ‘bất hiếu hữu tam vô hậu vi đại’.

|Câu này của Mạnh Tử, ý rằng, điều bất hiếu thứ ba là không lấy vợ sinh con để dòng họ không người nối dõi.|

Hạ Tiểu Thỏ lý giải tâm tình của bọn họ, trầm mặc một hồi, có chút xin lỗi cùng chua xót: “Mẹ biết, Kiện Vũ, Hoa Khôi, tha thứ cho mẹ ích kỷ, mẹ thật sự rất muốn bế cháu nội mà thôi.”

Trên thế giới này, có người làm mẹ nào nguyện ý nhìn đến con mình không có con cái đâu?

Áp lực trầm xuống, chỉ còn tiếng sóng biển cô tịch quanh quẩn.

Trên thế giới này, nếu người cảm thấy cái gì đó là tốt đẹp thì nó chính là tốt đẹp, nếu người cho rằng đó là đau thương thì nó chính là đau thương, thế giới quan của con người là lạc quan hay tiêu cực, hết thảy đều quyết định bởi tâm thái của mỗi người.

Cũng may, sau một hồi, Hạ Tiểu Thỏ tư tưởng dần dần khai sáng, bỗng nhiên cười cười, nhìn biển rộng thở dài, tràn ngập khát khao nói: “Mấy đứa con trai, mẹ mặc kệ các con, các con đã sớm trưởng thành, không còn là con nít nữa, các con muốn làm như thế nào thì cứ làm vậy đi.”

Không thể nghi ngờ, những lời này của bà đối với Âu Dương Kiện Vũ cùng Mạc Hoa Khôi là cỡ nào sáng lạn, phảng phất cho bọn họ vô hạn dũng khí, khuôn mặt tuấn tú của hai người đều lộ ra nụ cười vô cùng rực rỡ.

“Mẹ, đối với con, mẹ là người mẹ vĩ đại nhất thế giới này.” Âu Dương Kiện Vũ thật cảm động nói với bà.

Nụ cười trên mặt Mạc Hoa Khôi càng thêm sáng, bước nhanh tới phía trước, ôm chặt lấy bà, đôi mắt hơi ướt, kích động nói: “Mẹ, với con mà nói, mẹ tuyệt đối là người mẹ đẹp nhất vũ trụ này.”

Âu Dương Kiện Vũ cũng thực mau đi qua, cũng duỗi tay ôm lấy Hạ Tiểu Thỏ: “Mẹ, chúng con yêu người.”

Đôi mắt Hạ Tiểu Thỏ đột nhiên chợt ướt, “Mẹ cũng yêu các con, mặc kệ các con có quyết định gì, mẹ đều vĩnh viễn ở bên các con, các con vĩnh viễn là con trai ngoan của mẹ. Các con vĩnh viễn là niềm kiêu hãnh của mẹ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận