Chương 285

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 285

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Còn lại năm lần.
Đây là cái cớ duy nhất để Chức Vụ an ủi bản thân.
Khi rời khỏi cung, đôi chân nàng mềm nhũn như thể đã bị tre0 lên quá lâụ.. Đôi chân mềm mại run run.
Vì thế nàng chưa đi được vài bước đã bị thiên tử bế lên.
Cuối cùng Chức Vụ không muốn mất mặt trước mọi người, chỉ đành để y bế vào xe ngựa.
“Đừng…”
Chức Vụ ngăn không cho h0àng đế lên xe ngựa cùng mình.
Nàng rũ mắt, khẽ nói “Bệ hạ… Bệ hạ phải tự mình dọn dẹp…”
Yến Ân dừng lại.
Nàng đỏ mặt quay đi, giọng nói đầy ẩn ý, “Người khác đến dọn dẹp sẽ phát hiện ra.”
Trên bàn trà còn sót lại là nước trà hay thứ khác, chắc chắn họ sẽ nhìn thấy…
Càng nghĩ, nàng càng thấy xấu hổ.
Cho đến khi thiên tử dịu dàng đáp lại “Được.”
“Ta sẽ tự mình dọn dẹp hết, không để người khác động vào.”
Chức Vụ nghe y hứa hẹn mới yên tâm gật đầụ
Có lẽ để bù đắp cho việc h0àng đế tự mình dọn dẹp… Chức Vụ đành để mặc đôi môi mỏng của nam nhân hôn si mê quyến luyến ngón tay mình mà không rút ra.
Dù có phải là nhất thời xúc động hay không nhưng cũng đã xảy ra rồi, nhất định phải xử lý tốt hậu quả.
Chức Vụ cũng không biết nàng hối hận vì không thể kiềm chế bản thân hay hối hận vì đã bị vẻ bề ngoài thiên tử mê hoặc.
Cũng vì chuyện này, Chức Vụ quay về phòng nghỉ ngơi cả ngày mà không gặp ai.
Đến sáng hôm sau, Hòa Y mới nói với Chức Vụ hôm qua A Tự đã đến tìm nàng.
Chức Vụ ngạc nhiên hỏi, “Sao hôm qua không nói?”
Hòa Y đáp “Hôm qua tiểu thư phát sốt, người cứ nóng ran, nô tỳ nào dám để tiểu thư nhọc lòng nữa.”
Hôm qua nàng muốn gọi lang trung đến khám bệnh nhưng tiểu thư không cho.
Chức Vụ bối rối, không phản bác được, “Hôm nay… Hôm nay đỡ rồi.”
Hòa Y nghe vậy liền thử chạm vào trán Chức Vụ, ngạc nhiên nói “Ồ? Đúng là tiểu thư đỡ rồi nè, không còn sốt nữa.”
Chức Vụ cảm thấy chột dạ, không chịu nổi những lời này, vội vàng bảo nàng đi chuẩn bị xe ngựa.
Chức Vụ suy đi nghĩ lại vẫn lo không biết A Tự có chuyện gì gấp tìm mình, vì vậy trước bữa trưa, nàng đã ra ngoài một chuyến.
A Tự luôn chờ nàng ở hiệu thuốc.
Khi thấy nàng đến, Chức Vụ liền nhớ lại những lời y chưa nói hết lần trước.
A Tự đang cẩn thận phân loại thuốc tɾong tay, chậm rãi nhắc đến, “Lần này tìm tiểu thư là muốn nói với tiểu thư về chuyện của Cẩn Vương.”
Mí mắt Chức Vụ bỗng giật giật.
A Tự thử thăm dò, “Tiểu thư có biết ta chính là…”
Trước khi y dễ dàng nói ra thân phận Cẩn Vương mà lẽ ra phải giữ kín để bảo vệ mình, Chức Vụ đã bất ngờ ngắt lời y.
Nàng chậm rãi đáp lại, “Ta biết.”
A Tự lập tức nhìn nàng chằm chằm, phát hiện ra nàng thật sự biết, đáy mắt dần hiện lên tia hoảng loạn.
“Tiểu thư…”
Chức Vụ khẽ thở dài, “Ta chỉ không muốn để A Tự biết chuyện này…”
Không muốn để hắn dính líu vào những chuyện kỳ lạ như vậy.
Cũng không muốn để hắn biết, hắn đã từng giẫm lên ngón tay của nàng, cũng từng coi tiểu thư của hắn là con cờ để lợi dụng͟͟.
Hắn đã giúp nàng rấtnhiều, nàng không muốn hắn cảm thấy gánh nặng̝ vì điều đó.
A Tự hiểu rõ những chuyện không thể tiết lộ, dần cười khổ.
“Là ta có lỗi với tiểu thư.”
“A Tự…”
Chức Vụ nhẹ giọng nói “Ngươi luôn cung cấp thảo dược giúp ta duy trì mạng sống, ta vẫn chưa cảm ơn ngươi.”
Nếu muốn nói thật kỹ, giữa bọn họ chẳng ai nợ ai.
Không có hắn, cơ thể này của nàng cũng đã sớm tiêu vong, làm sao có cơ hội tái sinh?
“Chúng ta vốn nên là những bằng hữu thân thiết.”
A Tự nghe đến từ “bằng hữu” có vẻ hơi xúc động.
Thảo dược dưới lòng bàn tay hắn bị bóp nát, lời hắn đã kìm nén từ lâu cuối cùng cũng thốt ra, “Tiểu thư, nếụ.. ta có tình cảm nam nữ với tiểu thư thì sao?”
Chức Vụ sững sờ.
Lúc họ chuẩn bị cùng nhau trở về Vân Lăng, nàng đã đoán được vài phần những gì hắn muốn nói vào hôm đó.
Giờ hắn thực sự nói ra, tất nhiên Chức Vụ hiểu được có những lời cần phải nói rõ ràng hơn.
“A Tự.”
“Nếụ.. chúng ta sẽ có tình cảm ngoài bằng hữu thì đã không làm bạn suốt nhiều năm như vậy, phải không?”
Nếu nàng động lòng với hắn.
Nàng sẽ không chỉ tặng hắn con châu chấu béo, mà là hạt đậu tương tư, là sợi tơ hồng biểu lộ tình ý.
Vậy sao?
Nụ cười trên mặt A Tự đông cứng lại.
“Vậy nên đó là lý do tiểu thư cứu mạng ta hết lần này đến lần khác sao?”
Vì chỉ là bằng hữu nên không muốn nợ hắn?
Kể từ ngày A Tự trở thành Cẩn Vương, hắn chỉ có con đường chết, những người phía sau hắn sẽ không cho phép hắn không tranh đoạt ngai vàng.
Hắn nghĩ rằng dù gì đích đến cũng không chắc sống được, thà vì tiểu thư mà tranh đâύ còn hơn.
Hắn trả giá cho tiểu thư, tiểu thư cũng trả giá cho y, đó chính là điều khiến hắn không an lòng.
Hắn và tiểu thư… phân định quá rõ ràng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận