Chương 285

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 285

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nghĩ đến cảm giác đau khổ của ông Knowlton, Diệp Thù Yến bất đắc dĩ lắc đầu: “Tình cảm của hai người tốt thật.”
Bà Ricky cười: “Ừm, xem như là thế đi, cũng phải cãi nhau ầm ĩ mới đi được tới ngày hôm nay.”
Diệp Thù Yến nhớ hai người họ cũng là liên hôn, hiếm khi lắm miệng hỏi: “Hai người cũng thường cãi nhau sao?”
Knowlton nhún vai, không thể nào tả được: “Nhiều lắm, bà ấy cứ như nồi ớt cay nóng.”
Bà Ricky cũng không chịu yếu thế: “Đúng vậy, nếu em không nóng nảy một chút, với bộ dáng cho dù người ngoài hành tinh có xâm lược Trái Đất thì anh cũng có thể trầm tĩnh này xem, có khi nhà chúng ta sẽ trở thành một ngôi mộ mất.”
“Vậy nên em phá hư hạng mục của anh?”
“Đúng, nếu anh cứ không quan tâm tới em thì em vẫn cứ làm thế đấy, anh tin không hả?”

Diệp Thù Yến nhìn ông Knowfton, vốn không thích nói chuyện mà giờ lại cãi nhau với bà Ricky chẳng khác gì hai đứa trẻ con, mấy câu này nghe thì rất nghiêm trọng, nhưng từ trong giọng điệu của họ thì có vẻ cũng chỉ là vài câu dỗi mà thôi, cuối cùng hai người họ thân mật khoác tay nhau rời đi. Trong lòng Diệp Thù Yến thầm nghĩ, đúng là con người ta yêu đương sẽ dẫn đến thần kinh không được bình thường, ông Knowfton là người ngoài năm mươi nhưng lại chẳng khác gì một đứa con nít năm tuổi cả.
Diệp Thù Yến vẫn tới dự tiệc, tất cả những mail trợ lý Văn gửi tới, anh đều đã xử lý xong, trong khoảng thời gian này anh cần tìm một số việc để làm mình bận hơn.
Chỉ là không ngờ lại gặp được Đặng Quỳnh trong buổi tiệc, bà đang khoác tay người đàn ông cao to, cười như thiếu nữ.
Diệp Thù Yến còn nhớ vài ngày trước bà còn đang kêu thất tình.
Diệp Thù Yến muốn tránh mặt bà, nhưng lại bị một số cô gái túm lại chào hỏi, cuối cùng anh vân bị phát hiện. Thấy bà chạy sang đây, Diệp Thù Yến cũng chẳng trốn nữa, nếu không e là bà sẽ tìm tới tận chỗ anh ở, hai người họ kéo nhau đi tìm một chỗ yên tĩnh để nói chuyện. Cũng không hiểu vì sao Đặng Quỳnh lại vui như vậy: “Con cũng đến đây à? Sao không liên lạc với mẹ?”
Diệp Thù Yến đáp: “Con đến công tác, không biết mẹ ở đâu.”
Đặng Quỳnh làm bộ như con cứ mạnh miệng tiếp đi, mẹ biết hết, hiếm khi nói theo lời anh: “Được được được, mẹ biết công việc của con rất bận, nếu hôm nay đã đến đây rồi thì gặp Bella đi, vừa hay con bé cũng ở đây.”
Nói xong lấy điện thoại ra gọi điện. Diệp Thù Yến thấy không đúng lắm, giữ tay bà: “Bella gì?”
Đặng Quỳnh nói: “Mẹ biết con cẩn thận, không tin mẹ, muốn tự mình khảo sát một chút, nhưng nghe ngóng kiểu gì cũng không bằng tự gặp mặt, đúng không?”
Diệp Thù Yến nghe đến mơ hồ: “Khảo sát gì cơ? Gặp mặt gì cơ? Rốt cuộc mẹ đang nói gì thế?”
Đặng Quỳnh nói: “Mấy ngày trước không phải mẹ đã nói với con rồi à, mẹ giới thiệu Bella cho con, tính cách con bé vừa cởi mở lại còn nhiệt tình, cũng rất chú tâm làm việc hệt như con, cũng không phải loại phụ nữ thích trêu chọc lung tung, quan điểm hôn nhân rất giống con.”
Diệp Thù Yến nhăn mày: “Con nhớ con từng nói với mẹ, chúng ta tôn trọng lẫn nhau, chuyện của con không cần mẹ nhúng tay vào.”
“Còn nữa, từ trước đến nay con không hề có ý định từ hôn, nếu mẹ cứ tiếp tục ôm hy vọng như vậy thì khi con vừa về sẽ kết hôn ngay lập tức, để mẹ bớt lo.”
Đặng Quỳnh tức giận: “Mẹ còn chưa đủ tôn trọng con sao? Mẹ cũng đã tiếp nhận quan điểm hôn nhân của con rồi, con còn muốn gì nữa?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận