Chương 286

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 286

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Âu Dương Kiện Vũ: “Mẹ……”

Mạc Hoa Khôi: “Mẹ, mẹ thật tốt.”

Hạ Tiểu Thỏ kiệt lực không chảy nước mắt, vỗ vỗ vào lưng bọn họ, “Không cần trì hoãn thời gian, mau đi tìm Thu Tiểu Quân đi, mẹ chúc phúc cho các con, tìm được cô ấy nhất định phải vĩnh viễn sống với nhau thật hạnh phúc.”

Âu Dương Kiện Vũ mặt đầy cảm động gật đầu, “Vâng.”

Mạc Hoa Khôi lộ ra đầy mặt tự tin, “Mẹ, chúng con nhất định sẽ như vậy.”

Cứ như vậy, bọn họ đi rồi. Hạ Tiểu Thỏ trong lòng minh bạch, có lẽ bọn họ lần này đi, về sau sẽ không bao giờ trở lại, bởi vì bọn họ đã lựa chọn một con đường tình yêu không ai đi qua, không được thế nhân tiếp nhận.

Âu Dương Nặc, Mạc Mê, Giang Hãn, Đông Phương Tuyết Dạ cùng ngồi trên sô pha, bốn người tuổi tác không còn trẻ, nhưng thoạt nhìn vẫn soái như xưa, vẫn tràn đầy tinh thần, mị lực còn hơn so với nhiều người trẻ tuổi.

Hạ Tiểu Thỏ ngồi ở đối diện với bọn họ, trong tay cầm một quả táo, đầu hơi cúi xuống, chậm rãi gọt vỏ.

“Bà xã, sao em không nói tiếng nào?” Trầm mặc một hồi, Mạc Mê nhìn bà, ôn nhu hỏi.

Bà không nói chuyện, đầu cũng không nâng lên, vẫn tiếp tục gọt vỏ táo.

“Để cho các con đi, em có phải rất hối hận hay không?” Âu Dương Nặc cũng nhìn bà, thanh âm hơi trầm xuống hỏi.

Không đợi bà mở miệng, Giang Hãn liền lập tức nói: “Bà xã, nếu em hối hận, anh lập tức phái người đem hai tên tiểu tử thúi đó truy trở về.”

Hạ Tiểu Thỏ hiểu tính tình Giang Hãn, dừng động tác lại, ngẩng đầu lên mềm nhẹ nói: “Mê, Nặc, Hãn, hai đứa là con chúng ta, chúng ta làm cha mẹ hẳn là nên tôn trọng mỗi quyết định của con.”

“Thỏ nhi, em đồng ý cho bọn họ cùng nữ quỷ Thu Tiểu Quân ở bên nhau?” Lúc này, người vẫn chưa nói tiếng nào Đông Phương Tuyết Dạ có điểm không lý giải, hỏi ra.

“Đúng vậy.” Hạ Tiểu Thỏ cười cười, khẳng định gật gật đầu.

“Thỏ nhi, người phụ nữ kia là quỷ, vạn nhất ngày nào đó cô ấy tà tính phát tác, giết bọn họ, ăn bọn họ, làm bọn họ bị thương thì sao?” Đông Phương Tuyết Dạ có chút lo lắng.

“Cmn! Đông Phương Tuyết Dạ, cậu không thể nghĩ tới cái gì tốt hay sao?” Ngồi một bên, Giang Hãn chợt cầm lấy một quả quýt ném qua, mặt đen lại cả giận, “Tôi, Mê, Nặc, chúng ta ba người ai không có tà tính, mà cậu lì lợm la liếm đi theo Tiểu Thỏ, ở cùng với chúng ta một chỗ lâu như vậy, chúng ta cũng không giết cậu, không ăn cậu, không thương cậu sao?”

“……” Đông Phương Tuyết Dạ không còn lời gì để nói, cẩn thận suy nghĩ, hắn cảm thấy Giang Hãn cùng Mạc Mê, Âu Dương Nặc bọn họ ba người cộng lại tuyệt đối so với bất luận cái quỷ quái gì đều tà ác phúc hắc hơn, so ra tình cảnh của Âu Dương Kiện Vũ cùng Mạc Hoa Khôi còn an toàn hơn nhiều.

“Bà xã, chúng ta tôn trọng mỗi quyết định của em.” Âu Dương Nặc bỗng nhiên cười nói.

“Ha hả, bà xã, anh từ đầu tới cuối cũng tin tưởng mỗi quyết định của em đều là đúng.” Mạc Mê không cam lòng, cũng bổ sung.

Giang Hãn thoải mái cười, “Ha hả ha ha, bà xã, anh cũng là cho là như vậy.”

Đông Phương Tuyết Dạ nhấc tay, tươi cười, “Thỏ nhi, còn có anh, ý nghĩ của anh cũng giống bọn họ.”

“Ha hả a……” Bọn họ luôn là như vậy vô điều kiện tin tưởng mình, không thể nghi ngờ làm Hạ Tiểu Thỏ thập phần cảm động, bà cười ra tiếng, tâm tình vui sướng cùng hạnh phúc thuận thuận lợi lợi gọt xong vỏ táo, “Nặc, Hãn, Mê, Tuyết Dạ, các anh xem, em gọt vỏ táo được nguyên vẹn không đứt, ha hả, Kiện Vũ cùng Hoa Khôi và Tiểu Quân ở bên nhau nhất định sẽ thật hạnh phúc, tựa như chúng ta vậy.”

“Đúng, đúng đúng…… Ha hả a……” Bốn người hạc trong bầy gà, tuy già nhưng khí chất dung mạo vẫn tuyệt hảo liên tục gật gật đầu, mỗi khi như thế này đều thập phần ăn ý.

Buổi tối hôm nay, Đông Phương Tuyết Dạ dùng bất cứ thủ đoạn phương pháp thành công cùng Hạ Tiểu Thỏ ngủ chung với nhau.

“Thỏ nhi, hôm nay là kỷ niệm 109 ngày kết hôn của chúng ta, chúng ta nên chúc mừng như thế nào?” Hắn ôm vòng eo mềm mại của Hạ Tiểu Thỏ, dưới ánh đèn ngủ ái muội hỏi.

“……” Lời nói của hắn có đôi khi làm Hạ Tiểu Thỏ thật vô ngữ, cười cười, nhắm mắt lại giống như con cừu non nằm trong lòng ngực hắn.

Hắn gian kế đã thực hiện được, trộm giơ lên khóe miệng, “Thỏ nhi, chúng ta chúc mừng như vậy được không…”

Nói xong trong chớp mắt liền hôn lên trán bà, từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, từ lông mày, chóp mũi, lỗ tai, môi, cằm, cổ, tay, chân, toàn bộ không buông tha…

Quá trình hắn hôn quá hoàn mỹ, quá tinh tế, Hạ Tiểu Thỏ bỗng nhiên mở mắt, nhịn không được nở nụ cười, “Ha ha ha, Tuyết Dạ, thật ngứa, ha ha…”

“Kêu ông xã……” Hắn tiếp tục thâm tình mà ngọt ngào hôn bà.

“Ha ha ha, không gọi, anh cũng không phải không kêu em bà xã sao, ha ha ha……” Hắn luôn thích kêu bà Thỏ nhi, bà có đôi khi sẽ cảm thấy chính mình là một tiểu cô nương chỉ mười tuổi.

“Thỏ nhi…… Bà xã……” Hắn dương dương đầu, khàn khàn kêu một tiếng, ngay sau đó, tiếp tục cho bà “yêu”……

“Ha ha ha……” Hạ Tiểu Thỏ dần dần ngừng cười, nhìn khuôn mặt tuấn tú của hắn, ngọt ngào kêu ra hai chữ, “Ông ~ xã.”

Tiếng gọi ông xã này của Hạ Tiểu Thỏ quả thật như khắc vào tâm khảm Đông Phương Tuyết Dạ, tâm hắn tức khắc ngọt như mật, tâm tình càng thêm vui sướng, tình cảm mãnh liệt càng dày đặc, hắn cuồng dã hôn lên môi bà, chặt chẽ đem bà đè ở dưới thân, dẫn dắt bà từ từ đi vào bể ái.

“Bà xã, sinh cho anh một thằng nhóc đi.” Vừa động, hắn vừa cắn vành tai mẫn cảm của Hạ Tiểu Thỏ, khàn khàn nói.

“Ha hả, em đã là bà thím trung niên, chỉ sợ sinh không ra thằng nhóc.” Hạ Tiểu Thỏ đỏ mặt cười nói.

Trong lòng hắn tràn ngập hy vọng, một bàn tay chậm rãi sờ bụng bà, “Hôm nay chúng ta nỗ lực nhiều lần, có lẽ sẽ có.” Nói xong lại cuồng dã lên, không ngừng cố gắng mà phát tán tinh lực vào trong Hạ Tiểu Thỏ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận