Chương 286

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 286

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Nếu hôm đó không phải bệ hạ đỡ dao cho ta mà là ta đỡ dao cho tiểu thư, chắc tiểu thư sẽ rủ lòng thương xót ta chứ?”
Tiểu thư rấtdễ mềm lòng, cũng rấtthương cảm kẻ yếu, chính lòng thương xót kẻ yếu khiến họ thường nảy sinh một loại tình cảm khó lòng từ bỏ với nàng.
Hắn là vậy, hai tỳ nữ của nàng cũng vậy.
A Tự như chợt nhớ ra điều gì đó, đột nhiên phá vỡ lớp băng lạnh giá đang ngưng tụ trên môi, nở một nụ cười nhẹ, “Những lời vừa rồi xem như tiểu thư chưa từng nói.”
“Ta đợi tiểu thư ở Vân Lăng được không?”
Chức Vụ “A Tự…”
“Tiểu thư đừng ngắt lời ta.”
“Tiểu thư từng cho ta hai lần tái sinh.”
Mùa đông năm ấy tuyết rơi dày đặc, hắn gầy trơ xương đang hấp hối, được tiểu thư che ô nhặt về.
Hôm nay là ngày xuân ấm áp, cũng chính tiểu thư đã giúp hắn h0àn toàn thoát khỏi thân phận Cẩn Vương, có thể trở lại làm A Tự như trước kia với thân phận dân thường.
Chưa kể, ngay cả khi nàng trở thành một người khác, cũng đã nhiều lần giúp đỡ, cứu mạng hắn…
Y nợ tiểu thư, mãi mãi không thể trả hết.
“Sau ba năm, nếu tiểu thư không đến tìm ta, ta sẽ đến tìm tiểu thư.”
A Tự mỉm cười, giấu đi sự cay đắng nhạt nhoà tɾong đáy mắt.
Hắn muốn mãi mãi ở bên cạnh nàng, dù chỉ là một kẻ nô lệ.
Nhưng ngay cả mong muốn nhỏ nhoi này, lúc này cũng không thể thực hiện được.
Ngày dài tháng rộng, ai biết sau này sẽ có biến số gì?
Thiên tử nghe tin Cẩn Vương tự mình đến Vân Lăng lúc đang đứng bên hồ cho cá ăn.
Đồ Hề vuốt cây liềm cong tɾong tay, âm u nói “Có cần giết hắn luôn không?”
Giọng Yến Ân thản nhiên, “Không cần.”
Nghe câu trả lời này, Đồ Hề lập tức trợn to mắt, rõ ràng không hiểu nổi tại sao bệ hạ xưa nay sát phạt quyết đoán bây giờ lại đột nhiên mềm lòng nương tay.
“Tại sao?”
Giết hắn vừa có thể trừ hậu hoạn vừa tránh được việc vị Cố tiểu thư kia một chân dẫm hai thuyền.
Ôn Từ liếc y một cái, “Giết hắn thì hắn sẽ mãi mãi ở tɾong lòng Cố tiểu thư.”
Bệ hạ không phải hạng mãng phụ
Bệ hạ đã dồn hết tâm tư và tinh lực vào Cố tiểu thư, sao có thể để mình hồ đồ thất bại vì ghen tuông được?
Trước giờ Ôn Từ luôn lười giải thích với Đồ Hề.
Chỉ là nhận ra sau khi bệ hạ gặp vị Cố tiểu thư kia thì cuối cùng cũng hồi phụcvài phần sinh khí của ngày trước.
Thậm chí còn có tâm trạng nhàn nhã cho cá ăn.
Hậu cung rộng lớn có vẻ không còn tĩnh mịch đáng sợ như trước nữa.
Những người xung quanh thấy sắc mặt bệ hạ ngày càng tốt lên, khó tránh khỏi cảm thấy an ủi.
Nếu lúc h0àng hôn, vị Cố tiểu thư tìm bệ hạ, không nắm chặt làn váy ngập ngừng nói vài ngày nữa vẫn quyến định về Vân Lăng…
Có lẽ sắc mặt bệ hạ hôm nay còn tốt hơn nữa.
Tiểu thái giám bên ngoài ngẩng đầu nhìn mặt trời dần lặn.
Thường thì Cố tiểu thư được bệ hạ ban cho đặc quyền muốn rời cung lúc nào cũng được.
Nhưng không biết hôm nay vị Cố tiểu thư đó có thể bước qua cổng h0àng cung hay không.
Chức Vụ luôn tự hỏi, liệu mình có sai không.
Đã hai lần rồi…
Sau lần thứ ba, chỉ còn lại bốn lần nữa.
Sự cám dỗ thật khó để nàng cưỡng lại.
Gần đây Chức Vụ thường xuyên vào cung, ngoài những thỏa thuận không thể tiết lộ với thiên tử, nàng còn muốn kiểm tra vết thương của y.
Hôm nay Yến Ân cần bắt mạch, kiểm tra tình trạng phụchồi của cơ thể.
Sau khi kiểm tra xong Hoắc Tiện Xuân cũng tỏ ra khá ngạc nhiên “Bệ hạ vẫn còn trẻ, cơ thể hồi phụcthật tốt.”
Trước đây còn yếu ớt gần như sắp chết, vậy mà bây giờ lại hồi phụcđược bảy tám phần.
Không phải Hoắc Tiện Xuân nói phóng lớn, khả năng hồi phụccủa Yến Ân thật sự vượt xa người thường, không biết có phải do từ nhỏ y đã chịu nhiều khổ ải hay không.
Nghe nói cơ thể đối phương đã ổn, tảng đá lớn tɾong lòng Chức Vụ cũng dần buông xuống.
Sau khi Hoắc Tiện Xuân rời đi, cung nhân mang một bát thuốc đến.
Thuốc này ba ngày uống một lần, hôm nay là lần cuối cùng.
Sau khi cung nhân lui ra, Chức Vụ nhận ra thiên tử lại cầm cuốn sách cũ lên đọc.
Nàng mím môi, nhẹ nhàng gọi “Bệ hạ…”
Khi nàng gọi, thiên tử không thể làm ngơ.
Vì vậy Yến Ân chỉ có thể chậm rãi rời mắt khỏi cuốn sách cũ.
Chức Vụ nhắc nhở y, “Hôm nay là bát thuốc cuối cùng.”
Yến Ân nhẹ nhàng đáp “Hoắc Tiện Xuân nói ta đã khỏi rồi.”
Giọng Chức Vụ hơi bất lực “Nhưng càng như vậy, càng không thể lơ là.”
Yến Ân ngừng lại, ánh mắt rời khỏi bát thuốc, thay vào đó nhìn sâu vào mắt thiếu nữ.
“Thuốc đắng lắm.”
“Có mứt hoa quả…”
Chức Vụ đẩy đĩa mứt hoa quả về phía y.
Nhưng thiên tử không nói gì, ngón tay lại nhẹ nhàng chạm vào môi nàng.
Đôi mắt u tối của thiên tử như thay cho lời nói, bộc lộ những suy nghĩ tɾong lòng.
Chức Vụ hơi nín thở, cũng không trả lời…
Nàng siết chặt ngón tay, cụp mắt, rồi chậm rãi đưa một miếng mứt vào miệng mình.
Nàng chậm rãi thưởng thức vị ngọt của mứt trên đầu lưỡi nhưng không nuốt xuống.
Nam nhân nhìn nàng chăm chú, uống cạn bát thuốc rồi cầm tách trà lên súc miệng để loại bỏ vị đắng.
Khi tɾong miệng chỉ còn hương trà dịu ngọt, Yến Ân mới cúi xuống thưởng thức miếng mứt tɾong miệng Chức Vụ.
Chức Vụ nắm chặt vạt áo của thiên tử, nghĩ đến những điều sắp nói với y… cuối cùng ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, để cho y tham lam chiếm đoạt.

Bình luận (0)

Để lại bình luận