Chương 287

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 287

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Diệp Thù Yến chợt nhớ tới lúc Đường Noãn giãy dụa trong lòng, cô rõ ràng rất vui, cũng ôm kỳ vọng vào anh, nhưng vì sao lại giãy giụa?
Là bởi vì anh giãy dụa, cô sống như người trong suốt, hiển nhiên bất cứ khi nào anh giãy dụa cũng có thể làm tổn thương đến cô, cô sợ bị tổn thương nên đồng thời đang cố gắng rời xa anh, nhưng cuối cùng cũng không nỡ rời đi… Anh cũng không cho rằng cái gọi là bồi thường của anh đã trói buộc cô bên người mình.
Chưa giờ phút nào Diệp Thù Yến ý thức được mình khốn nạn như giờ phút này. Đặng Quỳnh thấy anh im lặng, cẩn thận nói: “Có lẽ con không đồng tình với cách làm này của mẹ, nhưng..”
“Mẹ nói đúng.”
Thế mà Diệp Thù Yến lại mở miệng. Đặng Quỳnh kinh ngạc trừng to mắt, không ngờ có ngày Diệp Thù Yến lại đồng tình với ý kiến của bà, trong lòng bà vui vẻ, lập tức bấm số điện thoại của Bella.
Nhưng lại thấy anh đặt ly rượu xuống đi thẳng ra ngoài: “Quả thật không phải chỉ có trách nhiệm mới giải quyết được vấn đề trong hôn nhân, một cuộc hôn nhân thật thụ, hoàn mỹ chắc chắn phải có tình yêu.”
Đặng Quỳnh kinh sợ: “Con đang trêu chọc mẹ hả?”
Diệp Thù Yến nhìn bà, đáy mắt hiện lên ý cười: “Không, con muốn nói, từ trước đến giờ con chưa từng nghĩ đến việc từ hôn với Đường Noãn, con thích cô ấy.”
Đặng Quỳnh: ! ! !
Bà nghi ngờ anh đang chọc bà, lúc bà bảo anh yêu đương đi thì anh nói phải chịu trách nhiệm, lúc bà nói anh chịu trách nhiệm thì anh lại nói muốn có tình yêu. Nhưng lý do này lại khiến bà hoàn toàn không thể phản bác.
Diệp Thù Yến lấy điện thoại gọi cho trợ lý: “Giúp tôi đặt vé máy bay chuyến gần nhất.”
Rút đi những thứ cản trở kia, anh mới phát hiện tưởng niệm thành tai họa, thời gian của anh bị công việc lấp đầy, cảm xúc cố gắng đè nén, nhưng không làm cho tình cảm của anh đối với cô giảm bớt một chút nào, ngược lại còn bị tưởng niệm nhấn chìm, anh muốn nhìn thấy cô, ngay lập tức.

Anh chào tạm biệt Knowfton, ông ấy cười hỏi anh: “Làm hoà rồi à?”
Diệp Thù Yến cứng đờ, Knowfton chỉ vào ấn đường của anh: “Lúc tôi cãi nhau với vợ, y hệt thế này.”
“Trong hôn nhân chắc chắn sẽ có tranh cãi, bởi vì hai người hoàn toàn cởi mở nội tâm, không có bất kỳ manh giáp nào, đương nhiên sẽ dễ dàng bị tổn thương, nhưng nơi đó lại là nơi khiến người ta thoải mái nhất, cảm xúc và tính tình mà chúng ta không thể phát tiết với người khác đều có thể được chữa khỏi ở đây, vì thế vứt bỏ một số thứ khác đương nhiên là đáng giá.”
Diệp Thù Yến cười cười: “Cảm ơn, lần sau tôi sẽ đưa cô ấy đến gặp ông.”
Lúc rời đi anh vẫn bị Đặng Quỳnh chặn lại, bên người bà còn có một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp giỏi giang.
“Diệp Thù Yến, con xem mẹ không lừa con đúng không?”
Đặng Quỳnh cảm thấy không tin, con trai của bà lại đi thích người ta ư?
Diệp Thù Yến nhìn đồng hồ: “Con đã đặt vé máy bay về nước chuyến gần nhất rồi.”
Đặng Quỳnh nhìn vẻ mặt của anh, nhăn mày: “Vậy con thay mẹ xin lỗi Balle đi, mẹ đã nói với người ta mấy lần rồi, lúc này cũng gọi người ta tới đây rồi, dù sao cũng phải trả lời chứ.”
Diệp Thù Yến nói với cô gái kia: “Xin lỗi, tôi đã có vợ chưa cưới rồi, do mẹ tôi hiểu nhầm, xin cô thứ lỗi.”
Bella đúng như lời Đặng Quỳnh nói, giỏi giang, Diệp Thù Yến thẳng thắn thành khẩn, mặt mũi cô ấy cũng không bị tổn hại, hào phóng nói: “Chúc hai người hạnh phúc.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận