Chương 288

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 288

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Kỳ Lạ
Kiều Sở Sở ra hiệu cho Vi Sinh Văn Trạm nhìn vào tay của cô gái trong bức tranh: “Người bình thường khi nằm xuống, dù có tạo dáng đến đâu đi chăng nữa, cổ tay cũng không thể uốn cong đến như vậy được.”
Kiều Sở Sở hỏi dò: “Tôi có thể mượn tay của anh một lát không?”
Văn Trạm giơ tay lên, cô cũng thuận thế nắm lấy tay anh ta, mô phỏng tư thế của cô gái trong tranh: “Anh nhìn đi, tay của người bình thường chỉ đến đây là không vặn được tiếp nữa rồi, nếu như tôi còn cố vặn nữa, anh sẽ cảm thấy đau đúng không?”
Vi Sinh Văn Trạm gật đầu, nghiêm túc nghe cô nói.
Kiều Sở Sở nói: “Giả sử anh là họa sĩ, anh vẽ người anh yêu thương, liệu anh có để tay của người anh yêu bị vặn cong đến mức này không? Điều quan trọng nhất là, tay bị vặn cong đến mức này, người mẫu vẫn mỉm cười, chỉ nhìn thôi đã cảm thấy đau rồi, sao còn có thể cười được nữa chứ.”
Vẻ mặt của Vi Sinh Văn Trạm dần trở nên khó hiểu hơn: “Vậy tại sao không có ai nói ra vấn đề này?”
Kiều Sở Sở bỏ tay anh ta xuống, không trả lời luôn mà hỏi ngược: “Anh có biết tại sao tôi lại không vẽ tranh nữa, mà chuyển sang vẽ truyện tranh không?”
Vi Sinh Văn Trạm nhìn cô với vẻ khó hiểu.
Cô nở một nụ cười tự giễu, nói: “Bởi vì không có ai dám nói sự thật cho tôi biết, tôi vẽ gì bọn họ cũng đều khen đẹp, tôi vẽ gì bọn họ cũng đều tranh nhau mua, bởi vì tôi là tiểu bát của nhà họ Bùi, cô tám của nhà họ Bùi sẽ không phạm sai lầm.”
Kiều Sở Sở thở dài, nhìn cô gái trong bức tranh: “Tranh của anh ta khiến tôi cảm thấy rất khó chịu, tay cũng bị cong vẹo, nhưng tôi sẽ không nói ra, bởi vì tôi không muốn gặp chuyện rắc rối, cũng chẳng muốn can thiệp vào thẩm mỹ của đối phương, mọi người nói chuyện xã giao với nhau là được, nhưng sau này tôi sẽ tránh họa sĩ này, cũng sẽ không đi xem triển lãm tranh của anh ta nữa.”
Cô tiện thể nhìn ngắm xung quanh một lượt: “Trong này đều là thiếu nữ và hoa tươi, cơ thể thiếu nữ đều được chôn trong hoa tươi, chỉ để lộ mặt và một vài bộ phận của cơ thể, nhìn qua thì trông đẹp thật đấy, nhưng tứ chi đều có sự cong vẹo.”
“Đây rõ ràng là tranh sơn dầu tả thực.” Cô càng nói càng cảm thấy ớn lạnh: “Anh ta dùng người mẫu để vẽ tranh, nhưng lại vẽ những cô gái này thành tác phẩm nghệ thuật vặn vẹo treo ở trên tường, rốt cuộc lúc vẽ, anh ta có tâm trạng như thế nào vậy?”
Kiều Sở Sở vừa nghĩ đến đây đã không khỏi rùng mình: “Tôi đi tìm anh cả của tôi, chúng ta cũng nên rời đi rồi.”
Vi Sinh Văn Trạm gật đầu, nhìn chằm chằm bức tranh được treo trên tường.
Thiếu nữ được chôn trong hoa, chỉ để lộ cánh tay, đùi, và khuôn mặt.
Anh ta lại nhìn sang những bức tranh khác.
Một thiếu nữ nằm nghiêng trên mặt đất, thoải mái nhắm hai mắt lại, xung quanh bị bao vây bởi hoa hồng có gai.
Hoa hồng quấn quanh cần cổ, cổ tay, cổ chân, thắt lưng trắng ngần của cô gái.
Cô gái đó nằm trên sàn gỗ, mái tóc đen tuyền được rải cánh hoa hồng.
Cánh hồng đỏ tươi, đẹp đẽ.
Vi Sinh Văn Trạm liếc mắt nhìn những bức tranh xung quanh, cảm giác ớn lạnh dần len lỏi vào sống lưng anh ta, như thể một cỗ máy được vặn chặt dần, thít vào dây thần kinh của anh ta hết vòng này đến vòng khác.
Anh ta hiểu rồi!
Anh ta hiểu rồi!!
Văn Trạm sải bước đi tới bên cạnh Kiều Sở Sở, trầm giọng cảnh cáo: “Cô đi đến khu vực bánh ngọt chờ bọn tôi, tôi đi tìm anh cả của cô!”
Kiều Sở Sở không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng vẫn gật đầu đồng ý: “Được.”
Vi Sinh Văn Trạm nhìn quanh buổi triển lãm, cuối cùng cũng nhìn thấy anh em nhà họ Bùi ở tầng hai.
Anh ta bước lên cầu thang, đi đến trước mặt bọn họ nói thẳng: “Tôi biết hung thủ là ai rồi.”
Bùi Uyên: “? Gì cơ?”
Vi Sinh Văn Trạm liếc nhìn xung quanh, hạ giọng nói: “Người sẽ giết chết Kiều Sở Sở trong tương lai là Mạnh Nhã Thư, hoa tươi là ẩn ý cho cơ thể bị cắt ra của các thiếu nữ, cậu ta giết chết những thiếu nữ đó, rồi lại dùng người mẫu sống để che giấu, quang minh chính lớn vẽ ra thành tranh.”
Vi Sinh Văn Trạm khẳng định chắc nịch: “Dáng vẻ của những người mẫu này trong các bức tranh, chính là dáng vẻ ban đầu của thi thể!”
Sắc mặt anh em nhà họ Bùi tái nhợt, không ai là không kinh ngạc.
Bùi Bất Tiện sửng sốt: “Sao anh lại nghĩ như vậy?”
“Kiều Sở Sở nói.” Vi Sinh Văn Trạm nói: “Cô ấy nói rằng tranh ở đây khiến cô ấy cảm thấy khó chịu, xương cốt bị vặn đến biến dạng, nhưng người mẫu vẫn mỉm cười, khiến cô ấy có cảm giác đó là người chết.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận