Chương 288

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 288

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Tuân lệnh, bệ hạ.” Bọn thị vệ vừa nghe đều thở dài nhẹ nhõm ra, lập tức lui trạm về sau.

Trên mặt Mạc Thiếu Đình đã đầy vết xanh tím, từ trên mặt đất gian nan bò dậy, khóe miệng có một vệt máu hướng bọn họ hai người lộ ra nụ cười cảm kích, “Phụ vương, mẫu hậu… cảm ơn.”

Nói xong chịu đựng đau trên người, mang theo tín niệm kiên định đi tìm Thu Tiểu Quân mà rời đi…

Tiểu Quân, bảo bối, anh nhất định phải tìm được em, mặc kệ em là người hay là quỷ, mặc kệ em ở trên trời hay dưới biển, anh đều sẽ đi tìm. Đời này, chúng ta chỉ có thể ở bên nhau…

Dương quốc, biệt thự của giáo sư Bạch Hoa…

“Bạch tiên sinh, ông nhất định phải cứu cô ấy, cầu xin ông, chỉ cần ông cứu được cô ấy, ông muốn gì tôi cũng nguyện ý.” Jack quỳ gối trước mặt Bạch Hoa, mặt đầy nước mắt nhìn Thu Tiểu Quân nằm trên giường băng.

“Lão tiên sinh, còn có ta.” Lo lắng cho sinh tử của Thu Tiểu Quân, Renault cũng cầu xin, “Ngài nếu cứu sống chủ nhân của ta, ta sẽ làm trâu ngựa cho ngài.”

Đột ngột nghe tiếng, Bạch Hoa kinh hãi, không thể tưởng tượng nhìn nó, “Ngươi, ngươi, con hổ này có thể nói?”

Renault cười cười, liên tục gật đầu, “Phải, đúng vậy đúng vậy, ta không chỉ có thể nói, còn sẽ ca hát khiêu vũ kể chuyện xưa, ngươi cứu sống chủ nhân của ta, ta mỗi ngày biểu diễn cho ngài lão nhân gia xem.”

“Ha hả ha ha……” Bạch Hoa cười rộ lên, “Ngươi con hổ này thật sự có ý tứ, thế giới này thật là việc lạ gì cũng có, xem ra, ta muốn luyện ra một viên trường sinh bất lão cũng không phải là việc không thể.”

“Bạch tiên sinh, ông muốn luyện ra thuốc trường sinh bất lão?” Đột ngột nghe được, trên mặt Jack hiện ra một tia hy vọng.

“Đúng vậy.” Bạch Hoa khẳng định gật gật đầu, “Chỉ cần tôi luyện ra được, Tiểu Quân có thể được cứu.”

Một tuần sau……

“Tiểu Quân, Tiểu Quân…… Jack, Bạch tiên sinh……”

“Tiểu Quân, Jack…… Tiểu Quân, Tiểu Quân……”

Âu Dương Kiện Vũ cùng Mạc Hoa Khôi tìm rất nhiều nơi, rốt cuộc tìm được chỗ của Bạch Hoa, sốt ruộc tiến vào biệt thự của ông, kêu vang lên, hy vọng giây tiếp theo liền có thể nhìn thấy người phụ nữ bọn họ muốn nhìn thấy nhất.

Nghe được thanh âm bọn họ, Jack hiện ra đầu tiên, nhìn đến bọn họ hai người, nhiều ít có điểm trăm mối cảm xúc ngổn ngang, “Kiện Vũ, Hoa Khôi, không nghĩ tới hai người đã tìm tới nơi này nhanh như vậy, tôi còn định từ từ mới đi tìm các người.”

“Jack, Tiểu Quân đâu?”

“Tiểu Quân ở đâu?”

Hai anh em đều bức thiết muốn nhìn thấy Thu Tiểu Quân, căn bản không có tâm tình hàn huyên với Jack.

“Dưới mật thất.” Jack rõ ràng cũng lý giải được tâm tình bọn họ lúc này, cũng không muốn quanh co lòng vòng, “Đêm đó, Tiểu Quân trúng năm cây phi đao thủy ngân châm.”

“……” Mặt Âu Dương Kiện Vũ lập tức không còn huyết sắc, trở thành trắng bạch, biết được thủy ngân châm kia lợi hại, trong lúc nhất thời không nói được nên lời gì.

“Cái gì?” Mạc Hoa Khôi cũng sắc mặt đại biến, trái tim tức khắc từng đợt đau nhói, “Tiểu Quân cô, cô ấy……” (đã chết?)

Jack nhìn đến hai người sắc mặt trắng bệch, tất nhiên đoán được bọn họ đang nghĩ tới tình huống gì, nhíu nhíu mày, không vui nói: “Các ngươi lại không phải quỷ hút máu, trên mặt sao không có điểm huyết sắc nào?”

“Anh kêu chúng tôi như thế nào có huyết sắc?” Mạc Hoa Khôi run rẩy, đôi mắt đã ướt mèm, hai tay nắm cổ áo Jack, “Anh như thế nào bảo hộ Tiểu Quân? Vì sao Tiểu Quân trúng thủy ngân châm, mà không phải anh?”

Nhớ tới việc này, trong lòng Jack so với ai còn khó chịu hơn, nếu lúc ấy có thể biết trước hướng đi cũng những thủy ngân châm đó, hắn tình nguyện hứng hết châm bắn lên người mình, “Hoa Khôi, Kiện Vũ, thật xin lỗi, tôi cũng không nghĩ tới như vậy, tôi…”

“Đừng nói gì nữa, mang chúng tôi đi gặp Tiểu Quân lập tức.” Âu Dương Kiện Vũ ngắt lời, trầm giọng nói, trong khoảng thời gian này vì tìm Thu Tiểu Quân, hắn cùng Mạc Hoa Khôi không nghỉ ngơi được nhiều, giọng thật khàn muốn phát không ra âm.

Jack trong lòng áy náy, gật gật đầu, dẫn hai người vào mật thất ngầm của Bạch Hoa.

“Tiểu Quân, Tiểu Quân……”

“Tiểu Quân…… Tiểu Quân……”

Tới mật thất ngầm, nhìn đến Thu Tiểu Quân nằm ở giường băng tỏa ra hàn khí, Âu Dương Kiện Vũ cùng Mạc Hoa Khôi trong lòng có không biết bao nhiêu khó chịu, không sợ rét lạnh nghiêng người ghé vào giường băng, nắm chặt hai tay cô cũng như khối băng, giọng đầy nước mắt kêu gọi cô tỉnh lại.

Mạc Hoa Khôi: “Tiểu Quân, chúng ta tới đây, mở to mắt nhìn bọn anh, Tiểu Quân……”

Âu Dương Kiện Vũ: “Tiểu Quân, thực xin lỗi, đều là chúng ta vô dụng, không bảo vệ được em, Tiểu Quân, em nhất định phải tỉnh lại, chúng ta không thể không có em……”

Mặc kệ bọn họ kêu gọi như thế nào, Thu Tiểu Quân vẫn như cũ nhắm chặt đôi mắt mỹ lệ, thoạt nhìn thật an tường, dường như vĩnh viễn cũng sẽ không tỉnh lại.

Mạc Hoa Khôi trong lòng đau đớn vô cùng, đột nhiên như mất đi lý trí, rời giường băng vung nắm tay lên đánh vào Jack, vừa đánh vừa khóc, cả giận: “Jack, tên hỗn đản này, vì sao không bảo vệ được cô ấy, vì sao…”

Kỳ thật, đây không phải hoàn toàn là do Jack, Jack cũng biết vậy, nhưng mà hắn không đánh trả lại, bởi vì hắn cũng tự trách mình, hận chính mình, hận hắn bản lĩnh không đủ lớn, không đủ mạnh, không bảo vệ được người phụ nữ mình yêu nhất, hắn nên bị đánh.

“Các người đừng trách cậu ta, những thủy ngân châm đó may mắn là bắn ở trên người Tiểu Quân.” Thanh âm bọn họ đột nhiên vang lên.

Nghe được tiếng của Bạch Hoa, Mạc Hoa Khôi lúc này mới dừng tay, quay đầu nhìn lại, thấy ông đi ra từ một gian mật thất khác, phía sau là hổ con Renault.

Âu Dương Kiện Vũ cũng quay về phía Bạch Hoa, nhìn lại Thu Tiểu Quân không có dấu hiệu sinh mệnh gì trên giường băng, nhăn chặt mày, không hiểu: “Bạch tiên sinh, vì sao lại nói vậy?”

Bạch Hoa đến gần bọn họ, nhìn Thu Tiểu Quân, cũng nhìn thoáng qua Jack, nghiêm túc nói: “Thủy ngân châm nếu bắn trên người Jack thì cho dù tôi tốn bao nhiêu tinh lực cũng vô lực xoay chuyển trời đất.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận