Chương 288

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 288

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Thiên tử sai cung nữ dâng canh giải rượụ
Khi cung nữ bưng canh giải rượu vào, hình như thiên tử đã ngồi đó đợi nàng từ rấtlâu rồi.
Nàng cúi đầu, cung nhân bên ngoài đang bận rộn dọn dẹp, nàng ngoan ngoãn đưa canh cho thiên tử.
Thiên tử nhận lấy, lòng bàn tay áp lên mu bàn tay nàng.
Ngón tay cung nữ khẽ run nhưng không rút lại.
Sự sủng ái của đế vương cao cao tại thượng, với kẻ dưới không chỉ là cảm xúc yêu ghét đơn thuần mà còn lớn diện cho lợi ích tràn ra từ kẽ tay như quyền lực, địa vị, tiền tài, đó mới là thứ khiến kẻ dưới không thể kháng cự so với chính bản thân đế vương.
Vì vậy chuyện cung nữ không tránh né hành động trêu chọc của thiên tử cũng không có gì lạ.
Trước khi giả làm cung nữ, Chức Vụ đã hỏi thái giám và biết được cung nhân tɾong tẩm đïện thường rời đi vào giờ Tuất.
Nàng sợ Yến Ân làm bậy, khăng khăng đợi đến khi cung nhân lui xuống hết vào canh giờ thường lệ mới được…
Một phần để không khiến hôm nay có gì bất thường, mắt khác cũng có thể… kéo dài thời gian thêm chút nữa.
Dù sao nhu cầu của đối phương luôn quá lớn, quá nhiềụ.. Ở trên giường chưa bao giờ dừng lại ở một lần.
Trong tịnh thất đã chuẩn bị nước nóng.
Ngoài việc dâng canh giải rượu, cung nữ còn phải giúp thiên tử cởi bỏ lớp áo nặng̝ nề bên ngoài.
Ban ngày thiên tử mặc long bào, dù uy nghiêm nhưng khó tránh khỏi cồng kềnh, thắt lưng ngọc tinh xảo hoa lệ và vô số phụ kiện nặng̝ nề rủ xuống tạo thành gánh nặng̝.
Cung nữ là người mới vụng về lóng ngóng, khi gần đế vương còn không dám ngước mắt nhìn.
Từng món đồ từ từ được tháo ra.
Nhưng tɾong quá trình cởi đai ngọc, cung nữ lại đụng phải chướng ngại vật.
Chướng ngại vật như một ngọn núi cao ngoi lên từ mặt đất, còn đồ sộ sừng sững hơn cảnh núi thông thường.
Có vẻ cung nữ không thể nhịn được nữa, muốn lùi lại, nhưng lại bị thiên tử với vẻ mặt tĩnh lặng nắm chặt cổ tay.
Đuôi mắt Yến Ân hơi đỏ vương chút men say.
“Diễn kịch chỉ mới nửa chừng, A Vụ muốn thành công dã tràng sao?”
Dù nói vậy.
Nhưng bên ngoài có biết bao cung nhân, y vẫn đối xử với nàng như vậy…
Thật không biết xấu hổ… Thành đế vương rồi mà vẫn như thế.
Chức Vụ xấu hổ dời mắt đi.
“Phải đợi đến giờ Tuất…”
Còn nửa canh giờ nữa mới đến giờ Tuất.
Nhưng bây giờ y đã bị nàng khơi dậy không thể chịu nổi.
Nàng mặc y phụccung nữ làm việc, mỗi động tác rơi vào mắt Yến Ân đều như thể đang dụ dỗ y.
Khi cúi xuống dâng canh giải rượu, khi chạm vào đai ngọc trên e0 y, dù là từ dưới nhìn lên với đôi mắt đẹp đầy sương, cũng như đang mê hoặc y.
Ánh mắt của thiên tử như mê như tỉnh, hiển nhiên muốn cung nữ giúp y… càng làm y trông như một hôn quân.
Chức Vụ bị y giữ chặt cổ tay, mặt càng nóng bừng.
Trước đây, khi y sốt cao, cũng từng giữ chặt tay nàng, dù cách một tấm rèm.
Nhưng lúc này y chỉ quay lưng lại với mọi người bên ngoài.
“Ta tự làm…”
“A Vụ chỉ cần nhìn… không rời đi nhé?”
Chức Vụ thấy ánh mắt y nhuốm men say, đành phải dỗ dành xấu hổ đồng ý.
Yến Ân đáp lại một tiếng “Được”.
Y không còn nắm chặt cổ tay nàng nữa.
Nhưng Chức Vụ lại bị ép phải nhìn y làm một việc tựa như dời non lấp biển.
Các cung nữ bên ngoài vẫn tiếp tục dọn dẹp.
Chức Vụ nín thở, hàng mi như chiếc quạt nhỏ rủ xuống, siết chặt đầu ngón tay, không thể không nhìn về phía ngọn núi cao vững chãi đang run rẩy.
Cho đến khi có thứ gì đó bắn lên váy của nàng.
Cuối cùngnan
Bên ngoài vang lên tiếng đóng cửa đïện.
Tà váy của cung nữ vương đầy những bông tuyết rơi.
Đế vương lại chẳng hề không nhận ra mình đã dâm loạn đến mức nào.
Ban đêm đế vương còn dỗ cung nữ lên long sàng, dụ nàng vụng về cởi bỏ thắt lưng, hạ mình kéo áo của nàng ra, tự tay dạy lại lần nữa.

Đêm khuya trời mưa rả rích.
Những bông hoa đào mới nở bị đánh rơi vài cánh, rơi tán loạn xuống bùn đất rồi bị lớp bùn cuốn vào đất hòa thành lớp dưỡng chất cho cây cối đầu xuân.
Khi Chức Vụ mơ màng tỉnh lại, chỉ cảm thấy cơ thể rã rời, đặc biệt là phần thắt lưng, tiếp đến là đầu gối…
Nàng mệt mỏi vô cùng, h0àn toàn không nhận ra mình đã ngủ gần hết một ngày, cho đến khi bị tiếng động ồn ào bên ngoài đánh thức.
“Hôm nay dù thế nào ta cũng phải gặp được bệ hạ…”
“Tại sao muội muội ta hôm qua không về, hôm nay cũng không?”
Chức Vụ nghe thấy giọng nói này, còn đang mơ hồ đột nhiên bị đánh thức, nàng cũng lập tức tỉnh táo lại.
Là ca ca…
Trước đây nàng không về phủ đều nhờ người truyền lời cho ca ca, nhưng hôm qua… hôm qua nàng bị thiên tử hôn đến mức đầu óc quay cuồng, thế mà lại quên mất.

Bình luận (0)

Để lại bình luận