Chương 289

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 289

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Gây Sự Trước Mặt Bùi Uyên
Lâu Thính Tứ cau mày: “Nhưng Mạnh Nhã Thư là một bệnh nhân hai tay trói gà còn không chặt cơ mà? Lúc nào trông anh ta cũng yếu ớt, chẳng có chút dáng vẻ nào của một kẻ sát nhân cả.”
Doanh Trần kinh ngạc liếc nhìn xung quanh, càng nhìn càng cảm thấy rợn tóc gáy: “Anh Văn Trạm, không phải là anh nghĩ nhiều quá rồi đấy chứ? Liệu có phải là có hiểu lầm gì không?”
Bùi Uyên im lặng, chậm rãi suy ngẫm những lời Vi Sinh Văn Trạm nói.
Một giọng nói trong trẻo vang lên cách đó không xa: “Chào mừng mọi người đến với buổi triển lãm tranh của tôi!”
Anh nhìn về nơi phát ra tiếng nói.
Không biết nơi này đã tập hợp một nhóm người tự lúc nào.
Mạnh Nhã Thư đứng trước một bức tranh khổng lồ, trên mặt duy trì nụ cười ấm áp tựa gió xuân, nói bằng tiếng Anh: “Tôi biết mọi người đều rất tò mò về bức tranh tôi đang che đây, trên thực tế, đây là một bức bán thành phẩm.”
Anh ta nhìn về phía bức tranh khổng lồ được treo trên tường, trên bức tranh còn được trùm vải trắng, không một ai biết bức tranh đó trông như thế nào.
“Bức tranh này tôi đã vẽ mất ba năm, khắc họa tỉ mỉ từng chi tiết, nhưng mãi vẫn chưa vẽ mặt, bởi vì tôi cảm thấy, tôi vẫn chưa tìm được điểm hoàn hảo đó.”
Mạnh Nhã Thư để lộ vẻ dịu dàng như thể đang đối mặt với người mình yêu: “Nhưng hiện giờ tôi đã tìm thấy rồi, tôi đã biết phải vẽ nó như thế nào rồi.”
Trông anh ta có vẻ như đã thỏa lòng mong muốn, nói với vẻ hưởng thụ: “Vậy nên hiện giờ mong mọi người có thể cùng tôi thưởng thức bức bán thành phẩm này, chờ đợi dáng vẻ của nó khi hoàn thành.”
Anh ta dùng sức kéo mạnh tấm vải trắng ra!
Khoảnh khắc tấm vải trắng rơi xuống đất, hai mắt mọi người sáng bừng!
Thiếu nữ trong tranh có một đôi cánh lông vũ vô cùng xinh đẹp, trông giống như một thiên sứ từ trên trời giáng xuống.
Thiếu nữ không có ngũ quan, nhưng lại khiến người ta cảm thấy sống động như thật, mái tóc xoăn được gió thổi bay, đôi cánh đan vào nhau ở trước người, nhưng hai tay lại bị vặn lại, tạo thành hình trái tim ở trước ngực.
Bàn tay của thiếu nữ như thể cố tình bị vặn lại, cổ tay, ngón tay đều được quấn từng vòng hoa hồng dịu dàng.
Đây là bức tranh duy nhất mà phần thân không bị che khuất bởi hoa tươi, mà thay vào đó là được tô điểm bởi những bông hoa nho nhỏ.
Đẹp chấn động lòng người.
Tất cả mọi người đều ồ lên: “Ôi! Đẹp quá!”
“Đúng là một bức tranh tuyệt đẹp! Đẹp đến mức chạm đến tận linh hồn tôi!”
Mạnh Nhã Thư nhận lấy lời khen của mọi người, nhìn chằm chằm vào bức tranh với ánh mắt đong đầy tình yêu, nói: “Ba năm rồi, không lúc nào là tôi không cầu xin ông trời, cho tôi linh cảm vẽ bức tranh này, mà vào khoảnh khắc cô ấy thực sự xuất hiện, tôi biết lời chỉ dẫn của ông trời đã đến rồi.”
Tầm mắt của Mạnh Nhã Thư xuyên qua mọi người, khóa chặt trên mặt Bùi Uyên: “Không biết các quý cậu nhà họ Bùi cảm thấy như thế nào?”
Khóe miệng anh ta nở nụ cười tươi nhất có thể, vui mừng hỏi: “Có phải là bức tranh này hoàn hảo lắm đúng không?”
Mí mắt Bùi Du Xuyên giật giật, cơn giận lập tức bùng nổ: “Mẹ kiếp, anh…”
Bùi Uyên giữ chặt em mình lại, im lặng đi đến phía trước bức tranh.
Ánh mắt của người nhà họ Bùi như thể đã được tẩm độc vậy, hung dữ trừng mắt nhìn Mạnh Nhã Thư.
So với bọn họ, ánh mắt của Bùi Uyên lại rất đỗi dịu dàng.
Anh cẩn thận ngắm nhìn từng chi tiết bị hoa cuốn lấy, càng nhìn lại càng mỉm cười rạng rỡ, rồi quay đầu nhìn về phía Mạnh Nhã Thư: “Thật hoàn hảo.”
Hai mắt Mạnh Nhã Thư sáng lên, mong chờ nói: “Vậy nếu như tôi vẽ xong rồi, anh có muốn mua không?”
“Đương nhiên rồi.” Bùi Uyên dịu dàng nhìn anh ta: “Nhưng điều kiện tiên quyết là, anh phải vẽ xong.”
Mạnh Nhã Thư nhìn Bùi Uyên chăm chú: “Tôi chắc chắn sẽ vẽ xong.”
Anh ta mỉm cười, hai mắt híp lại thành một đường chỉ: “Đến lúc đó, anh nhất định phải đến ủng hộ tôi đấy.”
Bùi Uyên không nói thêm gì nữa, quay người rời đi, nụ cười trên mặt ngày càng trở nên lạnh lùng, đi đến đứng trước mặt Vi Sinh Văn Trạm: “Để Vi Sinh Hoài Lăng đi điều tra đi.”
Văn Trạm lạnh lùng nói: “Vừa nãy tôi đã để em ấy đi rồi, có lẽ là lúc này em ấy đã xâm nhập vào rồi.”
Anh ta vừa dứt lời, điện thoại lập tức kêu lên.
Vi Sinh Văn Trạm bật điện thoại lên, vừa nhìn thấy ảnh, sắc mặt lập tức tối sầm lại: “Tôi đoán không sai mà.”
Anh ta đưa điện thoại ra cho bọn họ xem: “Mạnh Nhã Thư chính là hung thủ.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận