Chương 289

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 289

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bạch tiên sinh, ông nói như vậy, có nghĩa là ông có thể cứu sống Tiểu Quân, phải không?” Mạc Hoa Khôi khẩn trương hỏi, trong lòng tức khắc nhóm lên tia hy vọng.

“Phải.” Bạch Hoa cười cười, gật đầu, “Tiểu Quân cô ấy không hoàn toàn là quỷ hút máu, cô ấy trúng thủy ngân châm cũng sẽ không giống những quỷ hút máu khác bị trúng châm sẽ bị tiêu diệt hoàn toàn.”

“A ha ha ha……” Renault vào lúc này nhảy nhót cười rộ lên, cao hứng nói: “Jack, Âu Dương Kiện Vũ, Mạc Hoa Khôi, các ngươi cứ yên tâm đi, chủ nhân của ta phúc lớn mạng lớn, Bạch tiên sinh lại thượng biết thiên văn hạ biết địa lý, bản lĩnh quá tài giỏi, nhất định sẽ làm chủ nhân của ta thực mau sống lại.”

Nghe Renault nói như vậy, Jack cùng Mạc Hoa Khôi, Âu Dương Kiện Vũ tâm tình đều hơi hơi tốt lên một chút, cuối cùng cũng lộ ra được một nụ cười.

Ngày tiếp theo, biệt thự trong rừng rậm lại đón tiếp thêm một vị khách khí chất cao quý, dung mạo cực phẩm, tuy rằng vị khách này trên mặt còn có mấy chỗ xanh tím nhưng vẫn như cũ toát ra vẻ cao quý soái khí, đủ để mê đảo muôn vàn thiếu nữ.

Người này là ai? Chính là có thể so sánh với ba người Jack, Mạc Hoa Khôi, Âu Dương Kiện Vũ, đó là Mạc Thiếu Đình.

“Jack, Tiểu Quân đâu?” Nhìn thấy Jack, hắn gấp giọng hỏi.

“Ở mật thất dưới đất.” Jack nói, biết được Bạch Hoa nhất định sẽ làm Thu Tiểu Quân tỉnh lại được, tâm tình đã không bi thương như mấy ngày trước đây, “Đêm đó cô ấy trúng thủy ngân châm…”

“Trúng thủy ngân châm?” Mạc Thiếu Đình trên mặt không có huyết sắc, bỗng nhiên cảm thấy mình giống như thở không nổi.

“A, cậu đừng lộ ra biểu tình như vậy, tôi chưa nói xong.” Nhìn biểu tình như chết rồi của Mạc Thiếu Đình, Jack có điểm khóc không ra nước mắt, “Bạch tiên sinh nói có thể làm cô ấy tỉnh lại, hôm nay Bạch tiên sinh có thể luyện ra thuốc trường sinh bất lão.”

“Phải không, Bạch tiên sinh có thể làm Tiểu Quân tỉnh lại?” Nghe được câu đó, Mạc Thiếu Đình lúc này mới cảm giác được mình hít thở bình thường trở lại, “Lập tức dẫn tôi đi gặp Tiểu Quân.”

“Được, tôi mang cậu đi gặp cô ấy.” Jack gia đình, xoay người dẫn Mạc Thiếu Đình đi đến mật thất ngầm, “Kiện Vũ và Mạc Hoa Khôi ngày hôm qua cũng đã đến, các người ba người sao không cùng nhau tới?”

“Bọn họ hai người đã tới ngày hôm qua?” Nghe vậy, Mạc Thiếu Đình trong lòng đột nhiên có chút buồn bực, sắc mặt cũng đen hắc, trầm trầm.

“Đúng vậy, bọn họ lúc này đang ở dưới mật thất cùng với Tiểu Quân.”

Mạc Thiếu Đình không nói chuyện, nhanh chân tiến vào mật thất, bỏ qua mọi người, lập tức đi đến trước mặt Thu Tiểu Quân, nâng tay cô lên, rưng rưng vuốt ve khuôn mặt lạnh băng, “Tiểu Quân, anh tới đây…”

“Thiếu Đình, hoan nghênh.” Mạc Hoa Khôi đứng ở bên cạnh hắn, hơi hơi mỉm cười nói.

Mạc Hoa Khôi không nói lời nào còn tốt, vừa nói ra, Mạc Thiếu Đình đặc biệt tức giận, đứng thẳng lên tức giận nhìn hắn cùng Âu Dương Kiện Vũ, cả giận: “Các ngươi hai anh em còn không biết xấu hổ hoan nghênh tôi?”

Mạc Hoa Khôi nhìn Âu Dương Kiện Vũ một cái, nghi hoặc nhíu nhíu mày, “Chúng ta như thế nào nên ngượng ngùng?”

“Tới tìm Tiểu Quân, vì sao không gọi ta đi cùng?” Chuyện này hắn càng nghĩ càng giận.

“Làm ơn, khoảng thời gian kia tôi cùng anh tôi căn bản vô pháp tiến vào hoàng cung, quốc vương cùng vương hậu không cho chúng ta liên hệ với cậu.” Mạc Hoa Khôi oan uổng nhíu mày.

“……” Mạc Thiếu Đình không lời gì để nói, nhớ tới đoạn thời gian kia, chính mình không chỉ có không thể đi ra ngoài Thái Tử điện, ngay cả phụ tá đắc lực Tiểu Ngô cùng a K cũng không liên lạc được, thật cảm thấy bi ai.

Màn đêm buông xuống.

Bạch Hoa từ mật thất luyện đan đi đến trước mặt Thu Tiểu Quân, xung quanh là Jack, Mạc Thiếu Đình, Mạc Hoa Khôi, Âu Dương Kiện Vũ cùng hổ con Renault, đem thuốc trường sinh bất lão mà mình dùng tinh lực suốt đời luyện ra, bỏ vào trong miệng Thu Tiểu Quân.

Đan dược kia đã vào miệng Thu Tiểu Quân, điều bọn họ có thể làm duy nhất chính là chờ đợi, chờ đợi cô tỉnh lại.

Trong lúc chờ đợi, tâm tình bọn họ đều không bình tĩnh, có người khẩn trương, có người lo lắng, có kích động, có nôn nóng, loại tâm tình gì cũng có.

“Bạch tiên sinh, thuốc trường sinh bất lão ông tổng cộng luyện ra được mấy viên?” Renault vẫn luôn đứng ở bên người Bạch Hoa, trong lúc chờ đợi, nó giơ đầu lên tò mò hỏi.

“Hai viên.” Bạch Hoa thành thật đáp.

“Một viên cho chủ nhân ta ăn, còn viên kia, ông định chính mình uống sao?”

“Tôi luyện ra hai viên, nguyên bản là chuẩn bị cho con gái tôi và chồng của nó, nhưng mà, con gái tôi đã chết, hồn phi phách tán.” Nói đến con gái mình Bạch Trục Nguyệt, Bạch Hoa trên mặt tràn ngập ưu thương cùng tiếc nuối, “Dư lại một viên, tôi cũng không nghĩ chính mình sẽ uống.”

“Không thể nào?” Renault thực khó hiểu, “Ngươi không muốn trường sinh bất lão sao?”

“Ha ha, ta đã già rồi, tóc trắng xóa, uống thuốc này vào ta cũng không thể trở lại thời điểm trẻ tuổi, còn không bằng để lại cho các người trẻ tuổi cần dùng đến.” Bạch Hoa cười nói, “Hơn nữa, ta thấy cái chết đối với ta mà nói cũng không phải là kết thúc, có lẽ là sau khi tử vong sẽ là tân sinh.”

“Oa a, ta hiện tại mới phát hiện, ngươi thật vĩ đại, thật vô tư, ta quả thực quá sùng bái ngươi.” Renault vẻ mặt kính nể, “Bạch tiên sinh, ngươi vĩ đại như vậy, vô tư như vậy, ta thật muốn nhận ngươi làm gia gia của ta.”

Câu sau này kỳ thật Renault là nói vui đùa, không nghĩ đến Bạch Hoa tưởng thật, nghe được không nghĩ ngợi gì liền vui vẻ đáp ứng. Ông cúi người sờ sờ vào cái đầu nhỏ xù xù, gật đầu cười, “Được, ta làm gia gia của ngươi, ha ha, ngươi thật tình xem ta là gia gia, vậy ta đem viên trường sinh bất lão này làm lễ vật tặng cho ngươi.”

“A a a a, thật vậy chăng, thật là thật sự thật vậy chăng?” Nghe lời này, Renault cực kỳ kích động, tại chỗ nhảy tới nhảy lui, “Ngươi không phải nói đùa với ta đi?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận