Chương 289

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 289

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nàng vội vàng muốn bước xuống giường, nhưng vừa đứng dậy thì cảm thấy chân mềm nhũn, suýt ngã xuống đất.
May mắn thay có một đôi tay bên cạnh đã kịp thời đỡ lấy nàng.
Chức Vụ ngã vào vòng tay của thiên tử, không rõ y từ đầu xuấthiện.
Đêm qua, khó khăn lắm nam nhân này mới h0àn toàn thoả mãn, giờ đây xem nàng như một món đồ sứ dễ vỡ, cẩn thận bế nàng lên đùi, nhẹ nhàng xoa bóp đầu gối cho nàng.
Nghe tiếng động bên ngoài, Yến Ân vẫn bình thản nói “Là ca ca tìm đến, A Vụ định thế nào đây?”
Chức Vụ nghe y không biết xấu hổ gọi “ca ca”, mặt đỏ bừng, tɾong lòng không khỏi oán trách y.
Nếu không phải do y… đêm qua quá quắt như vậy thì nàng đâu mệt đến nỗi ngủ quên thế này?
Dù sáng nay có về thì cũng không quá muộn.
Nàng không dám nhớ lại sai lầm, chỉ lo ca ca nàng không màng mọi thứ sẽ xông thẳng vào đây.
Lúc đó ca ca sẽ bắt gặp cảnh tượng ái muội Muội muội mình xiêm y xộc xệch, lộ cả xương quai xanh và bờ vai trắng nõn dựa vào lòng thiên tử.
Đó rõ ràng không phải là cảnh tượng mà Chức Vụ muốn thấy…
Nàng nhắm mắt lại, lo lắng khi đối diện với ca ca mình, càng không nghĩ ra được cách nào hay hơn.
Nhưng nghĩ đến nam nhân bên cạnh tâm cơ thâm trầm nhiều mưu lắm kế, nàng mím môi, kéo nhẹ tay áo y.
“Bệ hạ…”
Yến Ân thản nhiên đáp “Tại sao không thể để ca ca biết quan hệ của chúng ta?”
“Ca ca của A Vụ không phải người ngoài phải không?”
Mỹ nhân tɾong lòng y nghe vậy liền cứng đờ tɾong giây lát.
Y nói như vậy, nếu nàng không đồng ý thì lại thành ra nàng không chịu trách nhiệm với y.
Nhận thấy tiếng động bên ngoài càng lúc càng lớn, mỹ nhân chỉ còn cách hôn nhẹ lên cằm y, tay nắm chặt vạt áo của y hơn.
Yến Ân thoáng khựng lại, đành phải đặt nàng xuống rồi tự mình bước ra ngoài.
Một lát sao, Cố Tuyên Thanh đột nhiên yên lặng rời đi.
Yến Ân quay lại tẩm đïện, Chức Vụ không kìm được mà hỏi.
“Bệ hạ đã nói gì với ca ca?”
Yến Ân “Ta nói với ca ca… A Vụ đi ngang qua Bảo Trân Uyển, muốn vào đó chép kinh ba ngày liên tiếp để tưởng niệm chủ nhân nơi đó.”
Cố Tuyên Thanh vốn là người biết chuyện, đương nhiên lúc đó im lặng không nói gì.
Chỉ nghĩ rằng muội muội tức cảnh sinh tình, tưởng niệm quá khứ của chính mình, vì quá đau buồn nên không kịp truyền lời.
Hắn cho rằng muội muội xúc động khi chạm vào cảnh vật, tưởng niệm quá khứ của chính mình, đau buồn đến mức không nhờ ai nhắn tin.
Chức Vụ thoáng ngẩn ra.
Ba ngày…
“Ba ngày sau, A Vụ sẽ khởi hành rời kinh trở về Vân Lăng.”
Yến Ân dịu dàng trả lời nàng, “Tất nhiên ta sẽ không làm chậm trễ hành trình của A Vụ.”
Thấy hắn thấu tình đạt lý như vậy, Chức Vụ mới thở phào nhẹ nhõm, nhỏ giọng cảm ơn hắn.
Yến Ân cúi đầu, “A Vụ không cần phải cảm ơn…”
“Chỉ là nếu A Vụ không bôi thuốc, ba ngày sau lên đường, e rằng sẽ không tiện lắm…”
Chức Vụ hơi bối rối không hiểu, thấy y lấy một hộp sứ trắng ra, hương thơ๓ của thuốc có chút quen thuộc… tai nàng lập tức đỏ bừng lên.
Thiên tử thành thạo vén váy nàng lên, Chức Vụ đang định từ chối thì nghe y nói tiếp “Nơi nào bị sưng đỏ, ta còn rõ hơn cả A Vụ…”
“Nếu A Vụ tự làm, chắc chắn xấu hổ nên không bôi đúng chỗ…”
Nơi đó quá sâu, ngón tay nàng không đủ dài…
Khi thiên tử còn định nói tiếp, thiếu nữ liền không chịu nổi nữa, vội lấy tay bịt miệng y lại.
Để không ảnh hưởng đến kế hoạch lên đường vài ngày saụ.. Hàng mi Chức Vụ run run, để mặc y tự tay bôi thuốc cho mình.
Đã xong ba lần, còn bốn lần nữa.
Nếu có lần thứ tư thì chỉ còn ba lần…
Cái bánh càng vẽ càng lớn và tròn.
Nhưng ba ngày phải ở lại tɾong cung, Chức Vụ nhất quyết không chịu để thiên tử lừa gạt nữa.
Cái miệng đó của y luôn nói những điều khiến nàng không thể hiểu hết, cuối cùng lại tin tưởng.
Chỉ là nếu cảnh tượng như đêm đó tái diễn, ba ngày sau nàng đừng hòng quay về Vân Lăng.
Chờ đến ngày thứ ba, Chức Vụ ngồi đối diện với thiên tử uống trà, như không thể chờ đợi thêm.
“Xe ngựa cần đến giờ Ngọ mới chuẩn bị xong…”
Yến Ân gõ nhẹ lên bàn.
Y nói giờ Ngọ, đương nhiên xe ngựa sẽ không xuấthiện trước giờ Ngọ.
Chỉ là y muốn níu kéo Chức Vụ, rõ ràng không còn lý do nào khác.
Yến Ân rót cho nàng một chén trà.
Nhưng Chức Vụ nghĩ đến việc mình đã lừa dối ca ca ba ngày, lòng càng thêm bồn chồn, chén trà đưa lên môi đụng phải răng môi, trượt khỏi tay, đổ ra áo.
Áo xuân mỏng manh, nước trà làm ướt áo lập tức trở nên dính chặt tɾong suốt.
Bản thân Chức Vụ cũng không kịp phản ứng.
Tuyết trắng lấp ló cùng sắc đỏ… hiện ra đôi chút.
Động tác đưa khăn của thiên tử khựng lại, ánh mắt lập tức tối sầm lại, nhìn chằm chằm vào chỗ nào đó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận