Chương 289

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 289

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trần Hoài Tự ôm cô từ cửa trước tiến vào phòng khách, trực tiếp đè lên sô pha, hô hấp dây dưa, thân thể trần trụi dán vào nhau, tìиɧ ɖu͙© rất nhanh đã lên men.
“Ưʍ… ” Cô thở dốc, nâng đầu gối cọ cọ bên hông anh, “Thắt lưng cọ em khó chịu.”
Trần Hoài tự cười, vừa cúi đầu hôn cô, vừa cầm tay cô chạm bên hông mình: “Vậy em tự cởi ra đi.”
Cô gảy đai lưng, cởi ra, đầu ngón tay trượt xuống cảm nhận cơ bụng rắn chắc của anh, một đường sờ đến giữa đùi, cầm nắm côn ŧᏂịŧ đã cứng một nửa trong lòng bàn tay.
Bàn tay mềm mại của cô đυ.ng tới, côn ŧᏂịŧ cương lên rất nhanh, cứng rắn chọc vào eo cô, dưới sự vuốt ve trêu chọc, trên đỉnh thậm chí tràn ra một chút tϊиɧ ɖϊ©h͙, dính vào da thịt của cô, thoạt nhìn rất khiêu da^ʍ.
Hai người triền miên hôn môi, Trần Hoài Tự hôn xuống cổ cô, ăn nhũ thịt, mυ”ŧ ra một vết đỏ, đang chuẩn bị đi xuống, chợt nghe thấy cô rung động thở dốc, nũng nịu mở miệng: “Anh Hoài Tự…”
Anh đưa tay sờ vào giữa đùi cô, đã sớm ướt một mảng lớn.
Sợ cô không thoải mái, mỗi lần anh đều dạo đầu rất kiên nhẫn cẩn thận, nhưng hôm nay, Ngôn Trăn hiển nhiên rất hưng phấn, căn bản không cần an ủi nhiều hơn nữa, chân quấn lấy thắt lưng anh không buông, rầm rì muốn anh nhanh cắm vào.
Một tiếng lại một tiếng anh Hoài Tự, anh nghe được càng cương cứng.
Anh không do dự nữa, tách hai chân cô ra, vòng quanh eo mình, thẳng lưng tiến vào trong huyệt.
Ngôn Trăn ướt đến lợi hại, vừa bị cắm liền phát ra tiếng nức nở như mèo con, cắn chặt côn ŧᏂịŧ nuốt vào trong, hai chân kẹp eo anh khẽ run rẩy, móng tay cơ hồ muốn hãm vào trong cơ bắp sau lưng Trần Hoài Tự.
Sau khi cắm cả cây vào, cô đỏ bừng mặt hoàn toàn xụi lơ, cắn môi đứt quãng hừ hừ, anh thử chậm rãi co rút hai cái, tiếng nước mập mờ vang lên, côn ŧᏂịŧ được bao bọc trong ánh nước đầm đìa.
“Hôm nay bảo bảo nhạy cảm quá.” Anh hôn má cô, thấp giọng thở dốc, “Màn dạo đầu còn chưa làm, sao có thể ướt thành như vậy?”
Ngôn Trăn ôm anh, lông mi dài nhẹ nhàng rũ xuống, trong đôi mắt xinh đẹp là ánh sáng lấp lánh: “Em thích…Ưm a… Thật trướng… Đừng, đừng đâm nơi đó… Cứng quá ưm ưʍ…”
“Thích”, một chữ này không khác nào tình dược mãn tính, trong nháy mắt thiêu hủy hơn phân nửa lý trí của anh.
Trần Hoài Tự đè ép cô, vừa sâu vừa mạnh, côn ŧᏂịŧ căng tiểu huyệt chật hẹp, nhiều lần lôi kéo huyệt thịt, rút ra cắm vào mang theo dâʍ ɖị©ɧ, lại bị anh đâm vào đánh tan, tí tách rơi xuống sô pha bên dưới.

Bình luận (0)

Để lại bình luận