Chương 29

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 29

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Trứng Thối Ốm Yếu
Bà thở dài một hơi, còn nói: “Mấy đứa nhỏ tụi con cũng thật là, công việc đúng là rất quan trọng! Nhưng mà phải hiểu được chú ý đến thân thể chứ! Hạo Luân cảm mạo nặng lại phát sốt, cũng không nghỉ ngơi cho tốt, đương nhiên kết quả bệnh tình càng nghiêm trọng hơn, thật sự làm cho người ta bận tâm.”
Dương Hồng Hồng cắn cánh môi, hiện tại rất muốn lao xuống lầu gặp anh: “Anh ấy còn đang phát sốt sao?”
Lâm Hương Quân nói: “Nó bị đưa đến bệnh viện truyền dịch, hẳn là không còn sốt nữa. Mẹ Bành con nhờ chúng ta mấy ngày nay chú ý đến nó nhiều hơn. Mẹ vừa rồi nấu một nồi cháo cá tươi muốn ba con đưa đi qua. Ai, hy vọng Hạo Luân ngoan một chút, ăn sạch nồi cháo kia, trong dạ dày có gì đó, thì uống thuốc sẽ không làm tổn thương dạ dày.”
Người đàn ông kia sẽ thật ngoan ngoãn mà ăn cháo, uống thuốc sao?
Dương Hồng Hồng nhịn không được mà lo lắng. Ngực giống bị một tảng đá lớn chặn lại.
Từ hôm mà học trưởng đưa cô về nhà, bị anh ngăn ở trong thang máy, cô ném cho anh một cái tát, sau đó anh cường hôn cô, tim của cô vẫn rất loạn, lo được lo mất, hoàn toàn rối loạn, tựa như con mèo nghịch ngợm bắt được một mớ chỉ lộn xộn, suy nghĩ thế nào cũng không rõ.
Cặp mắt u buồn kia của anh khắc thật sâu vào trong đầu cô, không bỏ đi được… Làm sao bây giờ?
Cô rất nhớ anh.
Cô rất nhớ, rất nhớ anh a…
Giờ này khắc này, cô rốt cục cũng thừa nhận trong lòng cô có anh, không cách nào buông ra.
Chín giờ tối, thời gian bữa tối ấm áp của Dương gia đã chấm dứt. Phòng bếp cũng đều thu dọn sạch sẽ. Dương Hồng Hồng rửa bát đĩa xong thì bỏ vào trong máy sấy chén, sau đó mở công tắc.
Cô lau sạch bọt nước của hai tay, đứng ở trước bàn một lát. Cuối cùng cô thật sự nhịn không được nữa, mà đi đến phòng khách nói với cha mẹ đang xem phim nhiều tập: “Ba, mẹ, con đến lầu năm… thu dọn nồi cháo cá tươi của chúng ta để về rửa.”
Cô chắc chắn là mặt mình đã đỏ, bởi vì hai gò má nóng quá.
Ba của Dương gia Dương Canh Hán gật gật đầu: “Hồng Hồng à, con đi qua nhìn cũng tốt. Hạo Luân tuy rằng đã lui sốt, nhưng thuốc bác sĩ kê đơn vẫn phải uống. Con đi xuống xem nó uống thuốc chưa, nếu chưa uống, nhất định phải làm cho nó uống.”
“Lại đây, mang hai trái táo Fuji này đi cho nó.” Lâm Hương Quân đưa hoa quả qua.
“Dạ!” Dương Hồng Hồng đỏ mặt tiếp nhận quả táo, sợ cha mẹ nhìn ra manh mối, nên vội vàng cúi đầu.
Cô thay dép lê ra rồi mở cửa đi ra ngoài. Cô không đi thang máy, mà là đi cầu thang lối thoát hiểm đi xuống lầu năm, giống như người nhát gan. Cô ở trước cánh cửa kia do dự gần ba phút, cuối cùng cũng cố lấy dũng khí mà ấn chuông cửa.
Chuông cửa vang lên. Cô nghe thấy tiếng bước chân càng ngày càng gần. Trái tim cũng không chịu được mà càng nhảy càng nhanh.
Cửa bị kéo mạnh ra. Bành Hạo Luân đứng ở nơi đó. Ánh mắt mang theo tơ máu không nháy mắt mà nhìn thẳng vào cô.
Anh không nói lời nào. Khuôn mặt đỏ, yếu ớt, anh tuấn như thế. Có thể là liên quan đến sinh bệnh, bộ dáng thoạt nhìn có chút suy sút, thậm chí trên môi và cằm cũng toát ra nhiều điểm xanh. Tóc dày lộn xộn, còn mang theo chút ẩm ướt, thật sự rất… rất gợi cảm.
Dương Hồng Hồng cảm thấy rất khẩn trương. Cô lén lút hít sâu, ngửi được mùi sữa tắm nam tính nhàn nhạt trên người anh. Hẳn là anh vừa tắm rửa xong. Áo cổ tròn ôm sát thân hình gầy rắn chắc của anh, tràn ngập sức hấp dẫn.
“Em có thể đi vào không?” Cô căng thẳng hỏi.
Bành Hạo Luân sâu kín nhìn cô một hồi lâu, sau đó mới yên lặng thối lui qua một bên, để cho cô tiến vào.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận